Chương 6: Vết thương

Cậu có dự cảm rằng… cái cửa phòng này là không thể đóng nổi rồi…

Đợi đến khi giặt xong quần áo, Kỷ Duệ cuối cùng cũng quay lại, trông khá là chật vật…

“Cậu ra ngoài tắm thêm lần nữa à?”

“Cái máy giặt rách của trường, tôi xoay cả buổi mà nó chẳng nhúc nhích, còn bị người ta tạt nước một cái không rõ nguyên nhân, ngày đầu tiên mà đã xui xẻo thế này, tức chết mất! Cậu đợi chút, để tôi thay đồ đã, rồi cậu cùng tôi ra xem lại cái máy giặt, dùng trí thông minh của cậu giúp tôi khởi động nó cái!”

Không ngờ lần đầu tiên được bạn cùng phòng nhờ cậy “trí tuệ xuất chúng” lại là để khởi động… máy giặt.

Chỉ là, vài phút sau, Thư Du đứng trước cái máy giặt đang quay ro ro chẳng hề có vấn đề gì, quay sang nhìn Kỷ Duệ, hơi nghi hoặc…

Kỷ Duệ cũng đang nhìn cậu, ánh mắt còn pha chút sùng bái…

“Gọi cậu đi là đúng rồi, không hổ danh học bá!” Kỷ Duệ không tiếc lời khen ngợi.

Thư Du: “…”

Có Kỷ Duệ ở bên làm trò, thời gian trôi qua cũng nhanh hơn hẳn.

Tận đến lúc tắt đèn, Phó Chi Lân và Diêu Đình Tân vẫn chưa quay về.

Thư Du thì rất bình tĩnh, đoán chắc là họ sẽ không về tối nay.

Còn Kỷ Duệ thì u sầu, vì không được gặp thần tượng.

Nhưng nỗi u sầu chẳng ảnh hưởng gì đến tinh thần tám chuyện ban đêm của cậu ta, trái lại còn hăng say hơn.

“Nghe nói Lê Giang Giới cũng học lớp Một đấy, hôm nay cậu có gặp không? Cậu ấy thật sự… cái đó… ờ… cậu hiểu mà…”

“Chưa gặp.” Thư Du cũng khá tò mò.

“Không sao, sớm muộn gì cũng sẽ gặp thôi.”

“…”

Cái giọng điệu an ủi kiểu gì thế này?

“Cậu rất muốn gặp cậu ta sao?” Thư Du hỏi.

“Muốn chứ, đó là nhân vật truyền thuyết mà, là thần tượng đời trước của tôi đó! Ngoại hình cực phẩm, IQ đỉnh cao, tôi từng gặp cậu ấy ngoài đời rồi, thật sự rất đẹp trai! Tính cách cũng siêu tốt, từng giúp tôi nhặt đồ, còn xin lỗi tôi sau đó bảo tôi đi chậm thôi, cái giọng dịu dàng ấy… không nói quá đâu, nếu lúc đó tôi là con gái chắc tôi nhào vào tỏ tình tại chỗ luôn rồi!”

Thư Du yên lặng lắng nghe, ngửa mặt nhìn lên màn chống muỗi trên giường.

Ừ, đó là Lê Giang Giới, người từng rực rỡ nhất…

Nhưng đã từng rực rỡ bao nhiêu, thì giờ lại càng châm biếm bấy nhiêu…

“Sao cậu không nói gì nữa, ngủ rồi à?”

Thư Du trở mình: “Tôi đang nghĩ, hình như cậu thần tượng ai cũng hơi tùy tiện, không biết thần tượng của cậu nên vui hay buồn đây?”

“Tất nhiên là nên vui rồi! Tôi vừa giỏi vừa đáng yêu vừa nghiêm túc, có một người như tôi làm fan, họ lời to đấy chứ, mất tôi rồi thì fandom của họ sẽ mất đi một nhân tố hoạt bát đầy sức sống đó nha.”

“… Đừng buồn nôn thế, tôi mất ngủ bây giờ.”

“Không sao, tin tôi đi, có tôi ở đây, đêm của cậu sẽ đặc sắc hơn bất cứ giấc mơ nào!”

“…”

Thế là, đúng như lời Kỷ Duệ, họ thức đến tận mười hai giờ mới dần dần đi ngủ.

Thư Du đúng là người không thức khuya, vậy nên ngày đầu tiên thiếu ngủ, hôm sau vừa tỉnh dậy, đầu óc cậu vẫn còn mơ hồ. Cậu bật dậy, nhìn đồng hồ trên bàn, lập tức tỉnh táo.

Vãi thật, sáu giờ rưỡi rồi!

Lớp buổi sáng bắt đầu lúc sáu giờ năm mươi…

“Kỷ Duệ! Kỷ Duệ! Mau dậy!”

Kỷ Duệ ôm gối ôm con heo to tướng lăn một vòng, tiếp tục ngủ.

Thư Du trực tiếp kéo người dậy: “Tỉnh lại đi anh bạn, sáu rưỡi rồi, sáu năm mươi là vào lớp, sáu bốn mươi lăm điểm danh, cậu chỉ còn mười lăm phút!”

Kỷ Duệ nghe xong, vẫn chưa kịp phản ứng mười lăm phút là bao nhiêu thời gian, đưa tay dụi mắt, rồi bỗng chốc bật dậy.

Mười lăm phút! Bữa sáng của cậu thì sao!

Chạy đến lớp mất cũng phải bảy tám phút!

Kỷ Duệ muốn khóc, ngày đầu tiên đã không có đồ ăn sáng rồi, cậu phải ăn sáng cơ mà!

Mười lăm phút là không kịp ăn rồi, huống chi là ngày đầu chắc chắn giáo viên chủ nhiệm sẽ đến sớm, đến sát giờ là rất nguy hiểm.

Hai người mặc đồ, đánh răng rửa mặt, lao xuống lầu, chạy thẳng tới lớp học. Chạy đến chân tòa nhà dạy học, Kỷ Duệ thở hồng hộc.

“Không chạy nữa! Còn bốn phút lận, leo cầu thang là đủ, mệt chết tôi rồi!”

Lúc cậu ta đang nói, Thư Du đã chạy vυ"t lên lầu, không ngờ lúc rẽ ở tầng ba lại không kịp dừng lại, trực tiếp lao vào ai đó.

“… Xin lỗi, bạn có sao không?”

Thư Du thật sự đυ.ng khá đau…

Cậu ngẩng đầu lên, người bị đυ.ng cũng vừa lúc quay lại.

Thư Du chỉ thấy một chiếc khẩu trang đen che kín khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sâu thẳm, mái tóc lòa xòa che mất gần nửa trán chỉ còn phần đuôi mắt lộ ra một vết sẹo trông khá đáng sợ.

“Lê Giang Giới?” Thư Du hỏi, dù trong lòng đã gần như chắc chắn.

Người kia gật đầu, ánh mắt chỉ lướt qua cậu.

Thư Du cũng chẳng chạy nữa, dù sao lớp học cũng ngay căn đầu tiên phía trước, thế là đi cùng anh vào lớp.

“Hôm qua cậu không đến, chỗ ngồi đã được sắp xếp rồi, vào trong thấy bàn nào ở cuối có đống sách mới là của cậu đấy.” Thư Du nhắc.

Lê Giang Giới hơi khựng lại, sau đó lại gật đầu.