Buổi tối trở về ký túc xá, Thư Du vừa bước vào hành lang đã thấy cửa phòng mình mở toang, ánh đèn sáng rực rỡ nổi bật giữa hành lang chưa bật đèn.
Cậu bước vào, chưa kịp thấy người đâu thì đã nghe thấy tiếng hát vang vọng từ trong phòng tắm.
“Rửa nè rửa nè rửa người thôi, kì kì chà chà thật là sảng khoái.”
“A a a, la la la, đời tôi tôi làm chủ, mọi phiền não hóa mây trôi.”
“Cục cưng ơi, đáng yêu ghê, mau vào lòng anh mà xin yêu yêu.”
“…”
Thư Du chớp mắt, lui ra kiểm tra lại biển số phòng ký túc, rồi nhìn quanh mấy cái bàn quen thuộc trong phòng, thấy đúng đồ đạc của mình mới thở phào nhẹ nhõm.
May quá, không phải vào nhầm phòng…
Người đang ở trong kia… là Kỷ Duệ?
Thư Du vẫn chưa gặp cậu ta, hình như hôm nay cậu ta không đến lớp. Nhưng… cái phong cách này…
Còn đang nghĩ xem khi người kia bước ra sẽ ngớ ngẩn thế nào, thì cửa phòng tắm bị đẩy ra một cách thô bạo. Thư Du vừa nhìn sang, chưa kịp thấy rõ gì thì tai đã bị tấn công dữ dội.
“Á á á! Má ơi, mày là ai thế? Sao mày vô đây được? Mày thấy cái gì rồi hả? Quay mặt lại! Mau quay mặt lại! Trinh tiết của ông đó!!”
Thư Du: “…”
Cậu chẳng thấy gì cả, nhưng giờ thì nghĩ đến đủ thứ rồi…
Thư Du quay đầu nhìn về phía cửa: “Tôi là Thư Du, một trong các bạn cùng phòng của cậu. Cửa phòng mở toang, bên trong lại phát ra tiếng hú kỳ quặc, tôi vào kiểm tra một chút. Sau đó xác nhận đây đúng là phòng mình vừa dọn sáng nay. Tôi không thấy gì hết, tiếng hét của cậu thì đủ để kí©h thí©ɧ trí tưởng tượng của tôi rồi.”
Thư Du dừng một nhịp, nhắc nhở: “Tôi thấy cậu nên mặc đồ vào thì hơn, thay vì cứ đứng đó che chắn. Cửa phòng vẫn còn mở đấy.”
Kỷ Duệ — người đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ chỉ mặc độc một chiếc qυầи иᏂỏ, dùng tay che chắn vội vàng “…”
Nghe cũng hợp lý…
Kỷ Duệ chạy về giường, lôi quần áo lên mặc vào, vừa kéo quần vừa bắt chuyện.
“Cậu là Thư Du hả?”
“Ừ.”
Kỷ Duệ nhìn cậu một lúc, rồi gật gù: “Ừm… không giống như tôi tưởng tượng lắm nha… Trong tưởng tượng của tôi, giờ cậu phải đang nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khinh bỉ, ghét bỏ, trong lòng thầm mắng sao lại gặp phải tên bạn cùng phòng điên rồ thế này, chắc chắn chủ nhiệm bị úp sọt rồi. Sau đó rút sách ra, đeo tai nghe vào học bài, dùng thái độ bơ đẹp tôi để phản kháng!”
Thư Du: “…”
Khóe miệng co giật, cậu quay sang nhìn cậu ta: “Cậu phân tích bản thân rất chuẩn. Còn với tôi… thì được một nửa thôi.”
“… Ý cậu là sao?” Kỷ Duệ nghi hoặc.
“Tôi thực sự hơi không thích cậu.” Thư Du đáp nghiêm túc.
“… Oh.” Kỷ Duệ lăn một vòng trên giường, im lặng vài giây rồi bật dậy.
“Tôi hiểu rồi! Cậu đã bị sức quyến rũ của tôi làm cho khuất phục rồi đúng không! Ngoài miệng thì chê bai, trong lòng thì rung rinh! Không sao, tôi hiểu mà. Nhất định sẽ chăm sóc cho trái tim bé bỏng của cậu!”
“… ???”
Lý lẽ gì kỳ cục vậy?
Thư Du chỉ biết thở dài.
Kỷ Duệ lạch bạch từ phòng tắm chuyển hết đồ giặt giũ và quần áo ra, chất đống trên bàn.
“Hai người kia đâu rồi? Vẫn chưa về sao?”
Thư Du lắc đầu, cũng không rõ. Có lẽ đang đi dạo đâu đó dù sao thì giờ cũng gần đến lúc phải quay về rồi.
“Có khi là đi tập với đội tuyển? Nhưng hôm nay mới ngày đầu tiên, người chưa đủ mà…” Kỷ Duệ lầm bầm tự phân tích.
Thư Du nhướng mày: “Cậu gặp họ rồi à?”
“Gặp rồi chứ. Sáng họ có vào phòng mà. Tôi đến sớm để làm quen phòng, sau lại về nhà đón ba mẹ mang đồ lên. Khi đó là gặp rồi. Đội trưởng Diêu còn là thần tượng của tôi đó! Được ở chung phòng với idol, chắc tối nay tôi mất ngủ mất…”
Thần tượng…
Thư Du nhớ lại thái độ của Diêu Đình Tân, cẩn thận dò xét lại trí nhớ, nhưng vẫn không tìm ra có điểm gì liên quan đến cậu ta. Cùng lắm là lần bị kéo đi xem giải cầu lông thôi.
Càng nghĩ càng thấy chẳng có chuyện gì đáng nói, vậy thái độ kia là vì đâu chứ? Thôi, khỏi nghĩ nữa.
“Vậy thì tranh thủ ngủ đi, trước khi Diêu Đình Tân về.”
“Ngủ không nổi đâu… Bình thường buổi tối cậu làm gì?”
“Học.”
“… Thôi xỉu, miễn bàn. Không nói nữa!”
“Thì tôi đang cố chiều theo tưởng tượng của cậu còn gì?” Thư Du bật cười: “Tôi cũng không đến mức tàn nhẫn vậy. Chỉ thỉnh thoảng mới thức khuya học thôi. Nên làm ơn xác định lại hình tượng của tôi nhé, cảm ơn.”
“Đã hiểu, đang khởi động lại, xin chờ một chút!”
Thư Du cầm chậu rửa mặt và quần áo vào phòng tắm tắm rửa, lúc quay ra thì trong ký túc xá không còn ai, đến cả Kỷ Duệ cũng biến mất, cửa vẫn mở toang như lúc trước.