Xuống xe chưa được mấy bước, Thư Du đã trông thấy Lương Lãng, bên cạnh cậu là một cậu bé tầm mười tuổi, vừa thấy Thư Du liền vẫy tay rối rít.
“Ui giời, tao vừa định gửi ảnh định vị cho mày thì mày tới luôn. Ăn ý ghê ha!” Lương Lãng bước tới vỗ vai cậu một cái, tay còn xách theo một túi đồ, đưa cho cậu: “Cầm đi, mẹ tao bắt mang theo bữa sáng cho mày, sợ mày chết đói.”
“Đúng lúc chưa ăn gì.” Thư Du nhận lấy, rồi xoa đầu cậu bé bên cạnh, quay sang hỏi Lương Lãng: “Hôm nay bọn mình học ở đâu?”
“Hiệu sách đối diện kìa, có chỗ ngồi tự học, Nghiêm ca qua trước rồi, giữ sẵn chỗ.”
"Nghiêm ca cũng tới à?”
“Chứ còn gì nữa, nhà tao giờ chẳng có chỗ cho tao ở, tối qua phải lết sang nhà nó ngủ tạm, sáng nay tiện đi cùng luôn.” Lương Lãng than thở, rồi hỏi tiếp: “À mà mày mang bài tập theo không?”
“Mang rồi, nhưng chưa làm.”
“Sao thế? Mày làm tao đau lòng quá đó…” Lương Lãng ra vẻ thất vọng.
“Mày tự làm đi, mới khai giảng thôi mà.”
“Biết rồi, biết rồi, tao có học chứ bộ, chẳng qua là… tham khảo chút thôi mà?”
Thư Du chỉ nhìn cậu ta, lười phản bác. Cậu quay sang hỏi cậu bé bên cạnh: “Tiểu Vũ, mấy bài đầu năm có theo kịp không?”
“Dạ! Em hiểu hết rồi, bài tập làm đúng hết! Cô giáo còn khen em nữa đó!” Cậu bé mặt mày hớn hở, lập tức khoe thành tích. “Nhiều cái trước kia anh dạy rồi, em nhớ rõ lắm! Mẹ em nói anh dạy giỏi cực!”
“Chứ sao, người do anh giới thiệu mà lại tệ được à?” Lương Lãng xoa đầu nhóc con, nghiêm giọng. “Nhưng mà đừng có vênh mặt! Lát nữa học hành cho tử tế vào!”
“Mày dạy dỗ nó cũng ra gì đấy.” Thư Du bật cười.
“Tao chỉ dạy nổi mình nó thôi, không thì toàn là người ta dạy mình.” Lương Lãng vừa nói vừa gõ đầu thằng bé thêm phát nữa, rồi vòng sang nhìn mặt Thư Du, chợt sững lại, hoảng hốt: “Khoan đã, mặt mày sao thế kia? Đánh nhau à?”
“Không nặng lắm, nhìn rõ lắm à?”
“Không rõ lắm, chỉ là ai có mắt đều thấy thôi.” Lương Lãng bắn cho cậu một ánh nhìn đầy ẩn ý.
Thư Du biết cậu ta cố tình, sáng nay soi gương rồi, cũng tự biết tình hình. Thật ra không nghiêm trọng lắm, cũng chưa đến mức ai đi ngang qua cũng nhận ra.
“Cũng ngầu đấy chứ, lần đầu thấy mặt mày có vết xước. Phải nói là… nhìn hợp hơn đấy.”
“… Cảm ơn vì lời khen của mày.”
“Khách sáo gì! Đáng được khen mà!” Lương Lãng ra vẻ hưởng thụ, như thể chẳng hề thấy sự ghét bỏ của Thư Du, trái lại còn hăng hái hơn: “À đúng rồi, tao chia sẻ với mày một bí mật động trời, mày biết hôm qua tao gặp ai không?”
Con người này trong lòng luôn cháy bỏng một linh hồn mê buôn chuyện, cứ cách vài hôm là lại phát hiện một bí mật “động trời”. Thư Du đã quen rồi, mặt không cảm xúc phối hợp hỏi theo: “Ai thế?”
Lương Lãng còn ghé sát lại, ở giữa đường cái mà diễn cảm như đang đóng phim trinh thám, thì thào một cái tên: “Lê Giang Giới.”
Ánh mắt Thư Du hơi khựng lại, còn Lương Lãng thì thì thào hỏi tiếp: “Mày đoán xem, tao gặp cậu ta ở đâu?”
“Ở đâu?”
“Quán net!” Lương Lãng phấn khích, cuối cùng cũng bật mí được bí mật đã nhịn suốt cả đêm: “Bất ngờ chưa? Tao cũng bất ngờ, tối qua tao không tin nổi còn chụp cả ảnh lại nè, nhìn đi! Rõ ràng quá còn gì!”
Thư Du nhìn ảnh trong điện thoại cậu ta, trong ảnh là một nam sinh đeo khẩu trang kín mít, lông mày sắc lạnh, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính trước mặt. Trên người là bộ đồ thể thao màu đen, trông y hệt như lúc gặp vào sáng nay.
Cậu thu ánh mắt lại, liếc sang bên: “Không phải mày ở nhà Nghiêm ca sao? Tấm ảnh này nhìn bối cảnh chắc tầm nửa đêm rồi?”
“…” Lương Lãng lập tức cứng họng, biểu cảm đông cứng, rồi nhìn nhóc con đứng cạnh Thư Du, khuỷu tay đập vào cậu một cái, trừng mắt: “Mày quan tâm gì kỳ vậy?”
“Quan tâm đúng chỗ.”
“Biến dùm cái!” Lương Lãng dí điện thoại vào mặt cậu. “Quan tâm đúng chỗ là nhìn cái người trong ảnh kìa! Hợp tác chút đi!”
“Được.” Thư Du nghiêm túc gật đầu.
“…”