Chương 29: Điều nó mong muốn

Ăn tối xong, Thư Du một mình đứng ngoài ban công, cả sân vườn lặng như tờ.

Ba cậu đi làm ca đêm rồi. Dù đã có cãi vã, nhưng gánh nặng cuộc sống đâu vì thế mà biến mất. Vẫn là câu nói cũ: “Cuộc sống thì vẫn phải tiếp tục.”

Thư Sân nhẹ nhàng bước vào phòng cậu, ôm theo chăn của mình đi đến cửa ban công gọi nhỏ: “Anh?”

Thư Du quay lại nhìn, hơi ngạc nhiên: “Sao em qua đây?”

“Em muốn ngủ cùng anh… được không?”

“Được, ngủ chung đi.” Thư Du mỉm cười, rồi cùng em vào phòng, nhìn em đặt chăn lên giường, hỏi thêm: “Mẹ lên lầu chưa?”

“Chưa, chắc mẹ vẫn ở trong phòng chứa đồ.”

Lúc như vậy, mẹ luôn nhốt mình trong cái phòng chật chội đó, điều này dường như đã thành thói quen.

Ngay cả Thư Sân cũng hiểu vì sao.

“Anh à, em sẽ học hành chăm chỉ, sau này thi vào một trường tốt, nhất định sẽ không trở thành gánh nặng của anh đâu.”

Thư Du xoa đầu em nhẹ nhàng: “Ừ, anh tin em.”

Thư Sân nhảy lên giường, ngồi xếp bằng, nhìn vào vết bầm trên mặt anh trai, hơi áy náy: “Anh, mặt anh còn đau không?”

“Không sao đâu, không đau.” Thư Du cắm sạc điện thoại, cũng chẳng còn tâm trạng học bài hay đọc sách, bèn lên giường luôn: “Tai nghe đã kiểm tra chưa? Vẫn dùng được chứ?”

“Em vừa thử rồi, vẫn nghe được, chắc là không hỏng nặng. Mai em mang ra tiệm kiểm tra lại lần nữa.”

“Thế thì tốt, đến sinh nhật em anh sẽ mua cho cái mới.”

Thư Sân lập tức mừng rỡ: “Thật á?” Nhưng vừa dứt lời, cậu lại nhớ đến lời mẹ nói, nét mặt cũng chùng xuống: “Thôi bỏ đi, em chỉ muốn nghe nhạc chút thôi, không đáng để tốn nhiều tiền như vậy. Anh cứ giữ tiền cho mình đi.”

“Giờ không phải lúc em mang anh ra ‘bán’ kiếm tiền nữa sao?” Thư Du thấy cậu ủ rũ, liền vỗ nhẹ sau đầu em trêu chọc.

“Làm gì có, em đâu nỡ.” Thư Sân ngẩng đầu nhìn cậu, giọng đầy nghiêm túc. “Anh là người tốt nhất trên đời này, em đâu có ngốc, sau này nhất định sẽ bảo vệ anh thật tốt.”

“Thôi bớt vẽ chuyện tương lai, lo bảo vệ bản thân trước đi.” Thư Du gõ nhẹ đầu em rồi xoa rối mái tóc, sau đó ngả lưng nằm xuống: “Ngủ đi.”

“Á, đừng gõ đầu em nữa. Nếu sau này em lùn hơn anh thì chắc chắn là tại anh đó.” Thư Sân tức giận trừng mắt nhìn cậu, rồi nhảy lên nằm cạnh, hai ngón tay nghịch ngợm chọc vào cánh tay cậu.

“Làm gì đó?”

“Không có gì.” Thư Sân rút tay lại, tiếp tục nằm sấp, bỗng nhiên tò mò hỏi: “Anh này, anh có điều gì đặc biệt muốn làm không? Ý em là… ước mơ ấy. Anh, ước mơ của anh là gì?”

Thư Du trầm lặng, mắt nhìn đèn trên trần nhưng tâm trí lại như bay xa ra ngoài cửa sổ, lặng im đến mức như thể đã ngủ rồi.

“Anh?” Thư Sân bên cạnh lại chọc chọc cậu.

Thư Du nghiêng đầu qua, trả lời: “Ước mơ của anh, sau này em sẽ biết.”

“Gì chứ? Nói luôn bây giờ không được à? Làm gì mà thần bí vậy, anh định làm chuyện kinh thiên động địa gì sao?” Thư Sân không phục.

“So với em thì là chuyện nhỏ thôi, ngôi sao lớn của anh.” Thư Du bật cười nói.

“Gì chứ, nghe như đang mỉa em vậy.” Thư Sân hừ nhẹ, gối đầu lên tay, vẻ mặt có chút buồn bã.

“Đừng có giả vờ. Hồi anh còn dùng chiêu này thì em còn đang bú bình đấy.”

“Quá đáng!” Thư Sân quay đầu, úp mặt sang bên rồi giận dỗi đấm đấm giường.

“Nằm yên đi, đừng nghịch nữa, mai còn phải đi học.” Thư Sân chậm rãi lật người nằm ngay ngắn. Đèn phòng cũng vừa lúc được Thư Du tắt đi.

“Anh, chúc anh ngủ ngon.”

“Ừ, ngủ đi.”

Ánh trăng vẫn sáng rõ, ngoài cửa sổ lấp lánh ánh đèn nhà người ta.

Thư Du mở mắt nhìn ra ngoài, trong tai là hơi thở của một người khác. Cậu em vừa mới khóc xong, chẳng mấy chốc đã thở đều.

Còn cậu thì trằn trọc, không sao ngủ được, vì câu hỏi kia vẫn văng vẳng trong đầu, mãi không có lời giải.

Con người ai cũng nên có ước mơ, có điều mình khao khát thực hiện, có mục tiêu sẵn sàng dốc hết sức vì nó, vì danh, vì lợi, vì bản thân, vì người khác, ít nhất cũng có một cái.

Nhưng còn cậu? Ước mơ của cậu là gì?

Cậu không biết.

Chỉ là, đôi khi cậu nghĩ, nếu điều cậu mong muốn lại là thứ bị người đời khinh rẻ, là nghịch lại số đông, là vực sâu thăm thẳm, thì sao?