Chương 28: Cơn giông bùng nổ

“Nhưng em đang mơ và em cũng đang nỗ lực. Dù có phi thực tế, em vẫn không bỏ cuộc. Từ cuối năm lớp bảy, phòng tập nhảy và âm nhạc của trường mở cửa cả đêm. Vì sao? Vì ai cũng biết có một người đang miệt mài ở đó, chính là em!”

“Em con không chỉ có mơ ước, nó còn có sự kiên trì. Đây là nổi loạn sao? Đây là giận dỗi sao? Mẹ nói thử đi có thật sự là vậy không?”

“Tiểu Sân chưa bao giờ mặc áo ngắn tay hay quần short, dù là giữa mùa hè nóng nực, em vẫn luôn mặc áo dài tay, quần dài. Dù có nóng đến mấy cũng không bao giờ xắn tay áo lên quá khuỷu, cũng không để lộ mắt cá chân. Mọi người nghĩ vì sao em lại như vậy?”

“Có ai từng quan tâm trên người con trai mình có bao nhiêu vết thương chưa? Có ai từng nghĩ vì sao cả ngày em không rời khỏi giường không?”

Thư Sân vừa khóc vừa cầu xin anh đừng nói nữa, nhưng Thư Du chỉ đỏ mắt, siết chặt tay em, kiên định nói tiếp: “Mẹ à, Tiểu Sân không giống mẹ.”

Hàn Mĩ nhìn chằm chằm vào mặt con trai, lại quay sang nhìn Thư Sân, cả người run rẩy không thôi.

Thư Du nói tiếp: “Em không đơn độc. Em có ba, có mẹ, có cả anh trai. Em có thể chấp nhận thất bại. Một đời người, ai cũng cần có một giấc mơ. Nếu chưa từng thử, sao biết được kết quả?”

Nước mắt rơi trên mặt Hàn Mĩ, thân thể hơi lảo đảo: “Giấc mơ à… Cả đời mẹ, chính là vì tin vào cái gọi là giấc mơ, tin rằng cố gắng thì sẽ có kết quả, tin rằng mình có thể chiến thắng số phận… Nhưng bây giờ mẹ còn lại gì? Những khổ cực mẹ từng chịu, những giọt nước mắt từng rơi, những vết thương từng đau… Tại sao con trai mẹ lại phải nếm trải lại lần nữa?”

Phòng khách yên lặng đến mức nghẹt thở, Thư Sân níu tay anh trai lau nước mắt, còn Thư Du cũng cảm thấy mắt mình đã nhòe đi.

“Thế giới này chưa bao giờ công bằng. Không phải cứ có năng lực là sẽ thắng, không phải cứ nỗ lực là sẽ thành công. Giấc mơ… cũng không phải ai cũng có tư cách để mơ.”

“Tiểu Sân từ nhỏ đã giống mẹ, không chỉ ngoại hình mà cả tính cách. Cũng như mẹ, em thích hát, thích nhạc cụ, thích nhảy múa… Nhưng con không muốn tương lai của em cũng giống mẹ.”

Thư Du siết chặt tay: “Mẹ à, Tiểu Sân sẽ không như vậy đâu.”

Hàn Mĩ ôm mặt ngồi xuống bên cạnh, nhưng vẫn không thể che giấu được nước mắt đang trào ra từ khóe mắt.

Thư Sân bước ra từ sau lưng anh trai, đứng cạnh mẹ: “Mẹ… con xin lỗi… Nhưng xin mẹ, cho con một cơ hội được không? Chỉ tin con một lần thôi… được không mẹ…”

Hàn Mĩ rơi nước mắt nhìn Thư Sân, siết chặt vai em: “Tại sao cứ nhất định phải thử? Tại sao cứ phải là một lần thử ấy? Con nhìn mẹ đi, nhìn mẹ rõ vào! Nếu mẹ cho con cơ hội bây giờ, sau này ai sẽ cho con cơ hội thứ hai?”

Thư Sân im lặng, không nói nổi lời nào.

Thư Du nhìn mẹ, chậm rãi nói: “Mẹ à, nếu năm đó mẹ chưa từng thử, mẹ nghĩ mình sẽ sống nhẹ nhõm hơn sao? Mẹ sẽ thật sự hài lòng với một cuộc đời khác sao? Con không tin. Cố gắng rồi thất bại, đúng là sẽ hối hận. Nhưng ít ra không phải nuối tiếc. Còn nếu cả đời chỉ cam chịu theo số phận, thì chẳng còn gì cả. Không có giấc mơ, không từng điên cuồng thì cả đời này, chúng ta sẽ không biết thế nào là thất bại… nhưng cũng vĩnh viễn không biết thế nào là chiến thắng, vì ta chưa từng có cơ hội thắng.”

“Tiểu Sân không phải mẹ, cũng sẽ không giống mẹ. Dù có thất bại, em cũng sẽ đứng dậy. Dù cả đời không thể đứng lên, em vẫn còn gia đình, còn có con, người anh trai này chắc chắn nuôi nổi nó cả đời.”

Hàn Mĩ im lặng nhìn Thư Du, bỗng bật cười nụ cười chan chứa đau lòng, bất lực, nhưng cũng có chút nhẹ nhõm, như một cách buông bỏ.

Bà buông Thư Sân ra, nhìn về phía Thư Cần vẫn lặng lẽ đứng phía sau, rồi đứng lên: “Anh nhìn con trai mình đi, nghe con nói gì kìa. Cùng là làm anh cả, con trai anh làm được gì? Còn cái người mà anh gọi là anh trai tốt kia thì làm được gì? Hắn tự tay hủy cả cuộc đời anh, giờ còn muốn hủy nốt đời con trai anh. Anh ngẩng đầu lên mà nhìn đi!”

“Thư Cần, tôi không nợ anh, con trai tôi lại càng không nợ! Nếu anh còn là đàn ông, thì nhìn cho kỹ lại cái nhà này đi, xem còn lại gì? Còn gì để anh cho nữa!”

Từ lúc Thư Du bắt đầu nói, Thư Cần đã cúi đầu, một người đàn ông trung niên lúc này cũng chỉ có thể đỏ mắt nghẹn ngào, đối mặt với vợ mà không phản bác nổi. “… Không phải em nợ… là anh nợ em và các con… là anh có lỗi với mọi người…”

“Là bọn họ nợ anh! Là những người suốt ngày chìa tay xin tiền anh, mới là người có lỗi với anh! Anh xem họ là người thân, họ lại xem anh là trò cười! Chẳng ai mong anh sống tốt cả, càng không ai mong cái nhà này khá lên. Sao anh lại không nhìn ra?”

Hàn Mĩ nhìn người đàn ông mà bà từng gửi gắm cả cuộc đời, mà giờ chỉ còn thấy hoang tàn trong mắt ông.

Bà như có thể thấy chính mình lúc về già, chẳng còn giống cuộc sống từng mơ, càng không giống lời hứa của người đàn ông ấy năm xưa. Mà là hiện thực bà đã sống suốt mười mấy năm qua: tình yêu nhạt nhòa, ánh mắt coi thường, sự lạnh lùng của người đời, những lời giễu cợt không ngừng, cùng với chính bản thân bà ngày càng xa lạ.

Giây phút ấy, bà gần như không nhớ nổi mình của hai mươi năm trước là người như thế nào nữa.

Nhưng chính các con bà vào khoảnh khắc đó, lại đang nhắc bà nhớ rằng quãng thời gian ấy, dù chẳng thể gọi là hạnh phúc, lại là giấc mơ mà bà cả đời không thể quay lại được nữa.