Chương 27: Cơn giông bùng nổ

Họ vừa đi, căn phòng lập tức trở nên yên ắng. Thư Sân muốn giúp anh trai bôi thuốc, nhưng đã bị Hàn Mĩ bước tới giành lấy.

“Là con ra tay trước à?”

Thư Du không do dự, gật đầu. Thư Sân lập tức nói thêm: “Là hắn ta ném đồ của con trước, còn nói tụi con không dám đánh lại, bảo sẽ cho tụi con biết tay, nên anh con mới ra tay…”

“Nó ném cái gì của con?”

“… Không, không có gì cả.” Thư Sân theo phản xạ đứng chắn trước tai nghe trên bàn học.

Hàn Mĩ lập tức nhận ra, đặt ngay cây tăm bông xuống rồi đi tới xem. Thư Du định cản lại nhưng không kịp, huống chi Thư Sân còn nhỏ càng không cản được.

Căn phòng rơi vào một sự yên lặng chết chóc, sự im lặng trước cơn bão.

Thư Sân kéo áo anh trai, Thư Du để cậu bé ra sau lưng, nhìn sang Hàn Mĩ.

“Mẹ.”

Hàn Mĩ nhìn chiếc tai nghe đặt trên bàn, rồi lại nhìn sang gương mặt con trai cả, như đang nghiến răng: “Nó lấy đâu ra tiền mà mua cái này?”

Thư Du nắm chặt tay em trai, điềm tĩnh nói: “Con mua cho em.”

Hàn Mĩ nhìn thẳng vào Thư Du, cầm ngay cuốn sách kế bên vò nát, rồi kéo Thư Sân ra khỏi sau lưng cậu.

“Mẹ…”

“Mẹ!”

Thư Du xông lên cản, nhưng bị Hàn Mĩ xô mạnh ra: “Đứng qua một bên cho mẹ!”

Thư Sân bị đánh một cái, hơi đau nhưng không kêu, chỉ cúi đầu im lặng.

Hàn Mĩ nhìn dáng vẻ đó, như thể nhìn thấy chính mình ngày xưa, mắt đỏ hoe, lại giơ tay định đánh tiếp.

Thư Cần không thể đứng nhìn nữa, kéo con trai qua một bên: “Có gì thì nói, sao cứ phải đánh con? Chẳng qua chỉ là nghe nhạc thôi mà!”

Hàn Mĩ nhìn họ, run rẩy giận dữ: “Tốt lắm! Cả nhà các người, từng người một đều muốn chọc tức tôi chết phải không? Muốn tôi đập đầu chết ngay trước mặt mới vừa lòng à!”

“Mẹ.” Thư Du lập tức bước tới giữ lấy bà. “Mẹ đừng như vậy, không ai muốn làm mẹ tức giận cả.”

Hàn Mĩ liếc nhìn con trai cả, rồi nhìn sang Thư Sân đang núp sau lưng Thư Cần, chỉ tay run rẩy: “Con ra đây cho mẹ!”

Thư Sân ngẩng đầu lên, đẩy nhẹ ba mình sang bên, chậm rãi bước về phía trước: “Mẹ, mẹ đừng giận nữa… Con chỉ muốn học, con sẽ học thật chăm… Mẹ đừng cản con được không…”

“Con học cái gì? Học cái gì hả? Học hát, học nhảy? Con tưởng con là con trai nhà giàu chắc?” Hàn Mĩ vừa nói vừa đỏ cả mắt, giơ cuốn sách lên đánh tiếp: “Học! Học cái gì không học, nhất định phải học mấy thứ vô dụng đó! Hại thân mình!”

Thư Sân cắn răng không rên một tiếng, nước mắt chảy dài trên mặt.

Thư Du bước tới ôm lấy em, cảm thấy lưng đau nhói, nhưng không buông tay.

Thư Sân ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn cậu: “Anh…”

Hàn Mĩ cũng khựng lại, im lặng nhìn hai anh em, rồi đột nhiên ném cuốn sách trong tay xuống: “Thư Sân, con mở to mắt ra mà nhìn cái nhà này đi, nhớ kỹ năm nay anh con bao nhiêu tuổi. Nếu con nghĩ nhà này nuôi nổi con để thoải mái con tiêu xài, nếu con nghĩ tiền của người anh mười bảy tuổi đưa con mà con có thể xài yên tâm… Vậy thì cứ tiếp tục học tiếp đi!”

Thư Sân khóc nghẹn, nước mắt thấm ướt vai áo Thư Du, nhưng cậu không cúi đầu.

“Mẹ, mẹ có biết vì sao Thư Sân không muốn học theo cách bình thường không? Vì sao lại cứ đâm đầu vào mấy thứ mẹ cho là vô dụng, không có tương lai không?” Thư Du che em trai lại, giọng trầm tĩnh: “Đúng là em muốn đi đường tắt, em không muốn cực khổ như con, càng không muốn cực khổ như mẹ.”

“Nhưng mẹ từng hỏi em chưa, nó có thấy nhẹ nhàng thật không?”

Thư Du siết chặt tay, gương mặt bình tĩnh lộ ra vẻ tái nhợt.

“Từ nhỏ em đã thích những thứ này, nhưng mẹ cấm em hát, cấm nhảy, không cho chạm vào nhạc cụ cất trong kho. Nhưng dù mẹ cấm, em vẫn lén học. Mẹ bảo nó đang ở tuổi nổi loạn, nhưng một tháng là nổi loạn, một năm là nổi loạn, còn năm năm thì sao? Đó vẫn là tuổi nổi loạn à?”

Hàn Mĩ và Thư Cần đều nhìn sang Thư Sân, cau mày như đang hồi tưởng điều gì.

“Em bắt đầu muốn học nhảy từ năm mười tuổi, không hề sớm, mỗi cuối tuần dậy sớm hơn cả con, để đi xem bạn học tập nhảy, rồi mất cả ngày tự luyện. Không có ai hướng dẫn nên thường bị thương, nhưng dù đau cỡ nào em vẫn cười chạy về nhà. Nếu lộ ra vết thương, em phải nói dối là đánh nhau rồi chịu đòn. Mẹ tưởng vậy là chỉ đang ăn chơi à?”

“Từ khi vào cấp hai, em ở nội trú. Mẹ hỏi thử bạn cùng phòng em đi, suốt hơn một năm qua họ thấy mặt nó bao nhiêu lần? Là người dậy sớm nhất, về trễ nhất. Có đêm hai, ba giờ sáng con gọi điện, em ấy vẫn bắt máy. Ngay cả con lúc học hành chăm chỉ nhất cũng chưa từng thức trắng như vậy. Mẹ còn nghĩ em đang chơi sao?”

“Một tuần chỉ có một buổi học nhảy bốn tiếng, nhưng em phải tự học gấp đôi. Ban ngày phải ở lớp, tối đến mới tranh thủ luyện trong phòng tập của trường. Em còn phải luyện hát, học nhạc cụ. Một tuần em có bao nhiêu thời gian để ngủ, để giải trí?”

Thư Sân nắm chặt áo anh trai, mắt đã sưng đỏ.

“Em cũng muốn giống như mẹ nghĩ, chỉ biết ăn chơi, mơ mộng viển vông.”