“Hàn Mĩ! Trong nhà này không đến lượt cô quyết định! Chuyện nhà tôi, một người ngoài như cô đừng có chõ miệng vào! Cô để em Ba nói xem, có đồng ý cho ba dọn đến ở không, ý của nó mới quan trọng!”
“Người ngoài? Đúng, tôi là người ngoài. Nhưng căn nhà này là của tôi, trên sổ đỏ ghi tên tôi và con trai tôi. Tôi không đồng ý, thì ai nói gì cũng vô ích!”
“Cô! Sao lại có loại đàn bà như cô chứ? Căn nhà này là phần chia từ lần giải tỏa năm xưa của nhà chúng tôi, liên quan gì đến cô? Em Ba tôi chỉ là tính tình tốt thôi, cô đừng có làm loạn ở đây. Đừng quên năm đó là ai giúp cô trả nợ, cứu cô một mạng, bây giờ cô quay lại vong ân bội nghĩa như vậy còn có lương tâm không?”
“Nếu sớm biết anh ta là một kẻ vô dụng, cả nhà các người là lũ sói hút máu thì tôi có bán thân cũng không thèm lấy một xu của anh ta! Lương tâm à? Tôi không có, còn các người có chắc là có không?”
“Cô nói ai không có lương tâm? Bán thân? Cô còn biết xấu hổ không? Sợ người ta không biết cô từng là con đi hát ngoài đường sao? Có bản lĩnh thì bây giờ đi kiếm đại gia khác mà sống sung sướиɠ đi, đừng bám riết lấy cái nhà này nữa!”
“Anh Hai!” Thư Cần, vẫn luôn im lặng, cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói vẫn mỏi mệt như mọi khi: “Anh đi đi, đừng nói nữa. Ba có dọn đến đây cũng không ai chăm. Nếu các anh cũng không rảnh, thì đưa ông vào viện dưỡng lão có điều kiện đi.”
“Viện dưỡng lão? Tốn tiền đó! Nhà các cậu không phải còn chỗ sao? Cần gì phải tốn cái khoản vô ích đó!”
“Nhà tụi em cũng phải tốn tiền thôi. Hồi mẹ ở nhà chị hai dưỡng bệnh, mỗi nhà phải đóng hai ngàn mỗi tháng. Nếu giờ các anh cũng chịu góp số tiền đó thì nhà em sẽ nhường phòng.”
“Cậu nói gì vậy? Đó là ba ruột của cậu đó! Ở nhà mình mà còn phải tốn tiền, đạo lý gì thế hả?”
“Anh Hai, đạo lý này anh hiểu rõ hơn em mà. Em nói trước quan điểm như vậy, chuyện còn lại các anh tự bàn. Tiền thì không có, nhà thì vẫn ở đây, nhưng bọn em cũng không kham nổi.”
“Thư Cần! Giờ cậu còn nói ra được mấy lời này nữa hả? Được! Cậu không lo cho ba, vậy thì cũng đừng nhận tôi là anh nữa!”
Thư Du nghe thấy tiếng đập bàn rầm rầm dưới lầu, lập tức quay người đi lên phòng, chẳng buồn nghe tiếp nữa.
Dù sao cũng chỉ là mấy câu đạo lý lặp đi lặp lại mà cậu đã nghe đến phát chán.
Trong phòng, Thư Sân đang cãi nhau với Thư Kiệt. Khi Thư Du bước vào, hai người gần như đã sắp đánh nhau.
“Anh ơi! Hắn lấy đồ của em!” Vừa thấy cậu, Thư Sân lập tức kêu lên, túm chặt tay Thư Kiệt không buông.
“Tao chỉ xem thôi mà! Cái tai nghe rách đó có gì mà quý đến thế?” Thư Kiệt dựa vào lợi thế chiều cao, giơ tay cao khiến Thư Sân không thể với tới.
“Trả đây! Không được đυ.ng vào đồ của tôi!”
“Tao không trả đấy, cái này tao lấy rồi. Kêu anh mày mua cho cái khác đi!”
“Tại sao chứ? Trả lại cho tôi! Không thì đừng trách!”
“Đừng trách? Mày thử xem?” Thư Kiệt thấy cậu gấp thì sinh ra trò đùa ác ý, lắc lắc tai nghe trong tay, rồi ném mạnh xuống đất.
Thư Du không ngờ hắn lại ném đồ, chậm tay một bước. Thư Sân đã giận đến nỗi tung một cú đấm thẳng vào mặt Thư Kiệt. Dù còn nhỏ tuổi, nhưng cú đấm đó cũng đủ khiến mặt hắn sưng lên.
“Mẹ nó! Mày dám đánh tao?” Hắn gào lên, định nhào vào đánh lại thì bị Thư Du chắn trước mặt.
“Cái tai nghe đó ba nghìn tệ, anh tự trả hay để tôi xuống gọi ba anh trả?”
“Ba nghìn? Cướp à? Mày tưởng tao ngu chắc?” Thư Kiệt giận đến trợn mắt, rõ ràng không tin.
Thư Sân ôm tai nghe, tức đến đỏ cả mắt: “Anh! Anh đánh nó giúp em đi!”
“Mày thử đυ.ng vào tao xem! Ba tao không tha cho tụi mày đâu!” Thư Kiệt lớn tiếng đe dọa, chẳng hề nể mặt.
“Vậy thì khỏi tha.” Thư Du không thích bạo lực, nhưng với loại người như Thư Kiệt, nói lý không bằng động tay.
Cú đấm giáng thẳng vào mặt khiến Thư Kiệt sững sờ. Không ngờ Thư Du lại dám ra tay. Định phản công thì đã chậm chân, bị Thư Sân lao tới đạp mạnh một phát, lại thêm một cú đấm nữa vào mặt.
“Mẹ nó! Hai đứa tụi mày điên rồi à? Có tin tao gϊếŧ tụi mày không?”
Thư Kiệt lớn hơn một tuổi, người to khỏe, đánh nhau xem ra cũng không phải lần đầu. Khi thực sự động thủ, hắn dữ dằn hơn Thư Du nhiều.
Khi hai bên đang giằng co, Thư Sân đã chạy xuống gọi người lớn. Đám người lớn dưới lầu nghe nói có đánh nhau lập tức ùa lên.
Cảnh tượng trong phòng không cần phân tích cũng rõ ràng, một mớ hỗn độn, sách vở rơi đầy đất mặt Thư Du bầm tím, còn bị Thư Kiệt đè đánh, miệng hắn vẫn không ngừng chửi rủa.
“Đánh tao? Mày là cái thá gì!”
“Đủ rồi!” Hắn còn định ra tay tiếp thì bị ba hắn kéo sang một bên, giữ chặt lại. Chỉ đến lúc đó, Thư Du mới gượng dậy, lặng lẽ nhặt đồ đạc rơi dưới đất.
“Chuyện gì vậy? Sao lại đánh nhau? Nhìn cái mặt kia kìa…”
“Anh Hai, không cần nói gì nữa. Tính tình con trai tôi thế nào tôi biết. Giờ cũng muộn rồi, các anh về đi. Ba muốn sao thì các anh tính, tôi sẵn sàng góp sức, nhưng ngoài ra, nhà tôi không có gì cả! Dù có, tôi cũng phải lo cho con trai tôi trước!”
Thư Quân thấy vậy cũng biết lần này đυ.ng phải cứng rồi, vốn dĩ đã không chịu nhượng bộ, giờ còn thêm chuyện này, càng hết hy vọng. Nhìn sang đứa con chỉ biết phá, ông đành nuốt cục tức vào lòng.
“Tiểu Du là em họ con, có gì thì nói chuyện cho đàng hoàng, bình thường ba dạy con vậy hả? Xin lỗi ngay!”
“Là nó đánh con trước mà! Ba nhìn mặt con đi…”
“Thằng ranh! Tao kêu xin lỗi nghe chưa!” Thư Quân tức đến nỗi suýt ra tay đánh.
“Bác Hai, anh con không chịu nổi nữa rồi, thôi khỏi xin lỗi. Sau này đừng đến nhà con nữa là được. Lúc trước là tùy tiện lấy đồ, giờ là giật đồ đánh người, lần sau ai biết sẽ làm gì nữa?” Thư Sân đứng bên lạnh nhạt nói, tay còn cầm lọ thuốc, không hề khách sáo.
Thư Quân mặt cứng đờ, nhưng lại không thể phản bác được, bởi vì người vừa lên tiếng là Thư Sân, mới mười lăm tuổi. Trẻ con nói gì người lớn làm sao coi là thật?
Nhưng lời này vừa nói ra, hai người lớn bên cạnh lại không ai lên tiếng, rõ ràng là ngầm đồng tình. Thư Quân sắc mặt khó coi, cũng chẳng buồn nói gì nữa, kéo Thư Kiệt rời đi trong cơn giận.