Vừa bước vào nhà, Thư Du khựng lại một chút, Thư Sân bên cạnh cũng dừng chân.
Trong sân trên chiếc ghế đá, một người đàn ông trung niên đang ngồi đó. Khi nghe thấy tiếng động phía sau, ông ta đã quay đầu lại, lập tức nở nụ cười.
“Ồ, hai đứa cháu lớn về rồi à, quả nhiên mỗi ngày mỗi khác, sau này nhất định có tiền đồ!”
Thư Du không nói gì, chỉ liếc nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế đá, ba cậu, rồi nhìn sang mẹ đang đứng dưới hiên nhà.
Hàn Mĩ liếc nhìn hai đứa con, dứt khoát bảo: “Lên lầu đi.”
Thư Du kéo Thư Sân vào nhà, đi lên lầu. Phía sau lại vang lên tiếng người đàn ông kia: “Đúng lúc đấy, để Tiểu Kiệt lên trò chuyện với hai đứa, anh em họ nên thân thiết, sau này có thể giúp đỡ nhau.”
Thư Sân lập tức chạy lên lầu, kiểm tra phòng mình đã khóa kỹ chưa, rồi vọt sang phòng của Thư Du.
“Anh! Em lên rồi!”
Thư Du đang khóa hết mấy ngăn tủ có thể khóa, vừa khóa vừa nói: “Mấy đồ ăn vặt giấu dưới gầm giường đi.”
Thư Sân lập tức nhét cả túi đồ ăn xuống gầm giường, rồi nhìn thấy vài viên sô-cô-la vương vãi trên bàn liền bóc ra nhét vào miệng mình.
Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra, Thư Sân vội nhét viên sô-cô-la cuối cùng vào miệng anh trai.
Người bước vào là Thư Kiệt – con trai bác cả của Thư Du, lớn hơn cậu một tuổi. Sau khi tốt nghiệp cấp hai thì theo học một trường nghề, từ đó đến giờ chẳng làm gì ra hồn.
Vừa bước vào, Thư Kiệt đã đảo mắt nhìn quanh rồi hỏi: “Hai đứa nãy làm gì thế? Anh vừa nghe thấy tiếng túi ni-lông, không phải giấu cái gì chứ?”
Thư Sân lập tức lườm một cái. Ai không biết mỗi lần gã này đến là như bão quét, tay nhanh như trộm, thấy gì cầm nấy, cứ như nhà họ mở siêu thị không bằng.
“Trong phòng chẳng có gì ăn đâu, anh muốn uống nước lọc thêm đường không?” Thư Du thản nhiên đáp.
Dù nhỏ tuổi hơn, nhưng giữa hai người vốn chẳng thân thiết, đã thế còn chẳng có tí thiện cảm nào. Không đuổi gã ra khỏi phòng đã là tử tế lắm rồi.
Trước kia Thư Kiệt còn có thể dựa vào thân hình cao lớn để ra oai, nhưng giờ cả chiều cao cũng bị Thư Du vượt mặt, nghe vậy sắc mặt lập tức khó coi: “Tôi muốn uống nước ngọt, nhà mấy đứa không có hả?”
“Không có.”
"Tôi là khách, bảo Thư Sân ra ngoài mua đi.” Gã nói với giọng như bề trên.
Thư Sân lập tức giơ tay ra: “Được thôi, đưa tiền.”
“Ý gì đấy? Có tí tiền mà cũng bắt tôi trả à? Thư Du, đưa tiền cho em cậu đi!”
“Tôi cũng không có. Nếu anh thấy mệt thì cứ ngồi chơi, tôi còn phải dạy kèm cho Thư Sân, không có thời gian tiếp chuyện đâu.”
“Ghê chưa, chăm học thế? Nghe nói cậu đang dạy thêm kiếm tiền hả? Một buổi bao nhiêu thế?” Thư Kiệt đổi giọng, tỏ vẻ quan tâm.
“Cũng tùy. Tôi chỉ dạy vào cuối tuần, chủ yếu là bạn bè giới thiệu, không kiếm được bao nhiêu.”
“Xạo quá. Tôi nghe ba tôi bảo, giờ cậu đi học không cần xin tiền nhà nữa, ngay cả sinh hoạt phí của Thư Sân cũng là cậu cho, không thì chú lấy đâu ra tiền mở lại quán ăn?”
Thư Du cau mày nhìn gã: “Ai nói với anh là ba tôi định mở lại quán ăn?”
“Ơ? Không phải à? Tôi nghe ba mẹ tôi nói vậy. Nợ nhà cậu trả hết rồi, ba cậu đang định chuộc lại quán cũ mà. Không phải thật à?”
Gã vừa nói vừa đảo mắt nhìn quanh, thấy có gói bò khô trên kệ tủ thì lập tức bóc ra ăn, còn giả vờ hào phóng đưa cho hai người: “Cũng ngon đấy, ăn thử không?”
Thư Du không thèm đáp, nhưng Thư Sân thì không nhịn được: “Anh nói thật đi, lần này tới nhà tôi lại có chuyện gì? Mỗi lần anh tới là y như rằng chẳng có chuyện tốt. Lần này muốn gì nữa?”
“Cũng như em đoán, thật sự không có chuyện tốt đâu.” Thư Kiệt đắc ý nói: “Mấy hôm trước nhà tôi họp gia đình, mọi người đều đến. Ông nội dạo này ngã một cú, nằm liệt giường rồi, không ai chăm sóc. Giờ phải tìm nơi nào tử tế một chút để ông ở dưỡng già, mà nhà mấy em thì hợp lý quá còn gì.”
Thư Du nghe đến đây là biết chắc chắn lại dính đến chuyện tiền bạc. Từ năm cậu mười tuổi, cứ mỗi lần bác cả đến là nhà chẳng được yên. Lý do duy nhất luôn là: xin tiền, bằng mọi cách có thể.
Lúc đầu là vì con trai lớn của bác gặp sự cố trong một dự án xây dựng, cần tiền bồi thường. Họ van xin ba cậu giúp đỡ, số tiền quá lớn nên cuối cùng ba cậu phải bán cả quán ăn để gom đủ. Nhưng sau khi lấy được tiền thì không một lời cảm ơn, chẳng ai nhắc lại nữa. Mẹ cậu đòi, gây ầm ĩ thậm chí lôi nhau đến tận đồn công an, kết quả chỉ là mấy lời hứa hẹn suông, trả được ít rồi lại bặt vô âm tín.
Sau đó, bà nội bị bệnh nặng nhập viện. Chi phí chăm sóc và điều trị chia đều thì mỗi tháng khoảng hơn hai triệu. Nếu tháng nào không trả, Dì lại đến tận nhà chửi bới, nằm ăn vạ trước cửa không chịu về. Đến mức hàng xóm không chịu nổi, phải cho họ vay tiền thay. Tính đến khi bà nội mất và tang lễ xong xuôi, nhà cậu đã gánh cả đống nợ cộng với chi tiêu hằng ngày thì đúng là không sống nổi.
Thư Du nhiều lúc thấy ba mình thật yếu đuối. Rõ ràng biết người ta lợi dụng mà vẫn không dám từ chối, rõ ràng nhà không còn tiền mà vẫn nghĩ cho người khác.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy tóc mai bạc trắng của ông, cậu lại không thể tưởng tượng đây là người đàn ông mới ngoài bốn mươi.
Chính vì vậy, cậu càng ghét cay ghét đắng những người họ hàng dựa vào danh nghĩa “hiếu đạo” và “tình thân” để trục lợi. Họ cứ nghĩ nhà cậu dễ bắt nạt nên làm tới, nghĩ rằng người ta không phản kháng thì muốn gì cũng được, như thể mọi thứ đều là điều hiển nhiên.
Lần này cũng vậy, rõ ràng là một cái cớ.
Thư Du bước xuống lầu. Đứng ở góc cầu thang cũng có thể nghe thấy tiếng cãi vã phía dưới, gần như chỉ có tiếng mẹ cậu đang giận dữ quát tháo.
Không nghi ngờ gì nữa, bà nhất định sẽ không đồng ý. Bao năm qua, lòng kiên nhẫn của bà sớm đã cạn kiệt. Là một người mồ côi, bà không phản đối chồng mình làm tròn chữ hiếu, nhưng điều kiện tiên quyết là: nhà phải có khả năng.
Mà hiện tại, rõ ràng là không có.