Chương 24: Một nhà tai họa

Thư Du nhíu mày quay đầu nhìn cậu.

Thư Sân gãi gãi mũi, có phần ngượng ngùng giải thích: “Ấy ấy! Là việc đàng hoàng! Em chỉ là… ừm, em đã ghi hình lại các video anh từng dạy em rồi bán cho mấy bạn cùng lớp thôi.”

Cậu vừa nói vừa quan sát sắc mặt anh trai, thấy có vẻ không ổn, liền vội vàng bổ sung: “Yên tâm yên tâm, đã được phụ huynh xác nhận đàng hoàng, em đâu dám lấy tiền lung tung của bạn!”

Sắc mặt Thư Du dịu xuống một chút, rồi hỏi: “Vậy mà cũng có người mua à?”

“Có chứ!” Thư Sân tự hào đáp: “Đó là nhờ em làm truyền thông ban đầu tốt! Mọi người đều biết em có một ông anh học giỏi xuất sắc. Hơn nữa, cả năm lớp bảy em gần như lúc nào cũng đeo tai nghe nghe nhạc trong lớp, vậy mà cuối kỳ vẫn vượt mặt cả đống người lọt top đầu, ai cũng thấy nể! Thực ra là nể anh đó, trình độ dạy kèm của anh đỉnh thật. Thế là em liền chia sẻ tài nguyên một chút, để mọi người cùng tiến bộ, tiện thể kiếm tí tiền tiêu. Thế nào, em trai anh có thông minh không, đâu có làm mất mặt IQ nhà mình đúng không?”

Thư Du nhất thời không biết nói gì, bắt đầu nghi ngờ đây có thật là em ruột mình không nữa.

“Em bán được bao nhiêu?”

Thư Sân đếm ngón tay tính: “Một bộ gồm năm video, mỗi cái 60 tệ, tổng cộng bán được tám bộ. Còn nhận đặt cọc cho bộ học kỳ sau, mỗi bộ 100 tệ, tổng cộng được… 3.200 tệ. Em đã đóng học phí lớp múa kỳ này rồi, còn dư 200 tệ, mua bánh hạt óc chó và sô cô la cho anh, với cả sữa tươi cho cả nhà.”

Khóe miệng Thư Du giật giật, đúng là không phải ruột thịt rồi, ngay cả học kỳ sau cũng đã tính xong...

Thư Sân nhìn anh trai, cười ngoan ngoãn: “Anh yên tâm, học kỳ sau em sẽ tăng giá!”

Thư Du không nhịn được nữa, vỗ cái bốp lên đầu cậu em: “Hay là em bán luôn cả anh đi cho rồi!”

“Sao được! Anh là vô giá mà!" Thư Sân lập tức nịnh nọt, cười toe toét: “Em cho bọn họ nghe giọng anh là vì tình nghĩa bạn bè đấy nhé!”

“Em im cái mồm lại hộ anh cái!” Thư Du đẩy đầu cậu ra, véo một cái vào sau cổ.

Thư Sân cười khúc khích tránh đi, rồi chỉ về phía trước: “Kìa, em gái Duyên Duyên kìa!”

Thư Du nhìn theo, thấy ở cửa nhà hàng xóm đứng một bé gái mặc váy hồng. Thư Sân đã chạy đến trước, ôm lấy cô bé xoay một vòng, rồi dúi hết đám kẹo trong tay cho cô nhóc.

“Nhớ mỗi ngày chỉ được ăn một viên nhé, không lần sau anh không lén cho nữa đâu.” Thư Sân xoa đầu bé, dặn dò.

Cô bé ngoan ngoãn gật đầu: “Cảm ơn anh Thư Sân.”

“Ừ, không cần cảm ơn.” Thư Sân cười, nhéo má cô bé. “Duyên Duyên đáng yêu quá đi mất!”

Thư Du bước tới gần gõ một cái lên đầu Thư Sân, ra hiệu là đủ rồi.

Thư Sân cười đứng dậy, giới thiệu: “Duyên Duyên, đây là anh trai anh, còn nhớ tên anh ấy không?”

Cô bé nhìn Thư Du một lúc, như thể đang nhận mặt, rồi ngoan ngoãn gật đầu: “Chào anh Thư Du.”

“Ừ, chào em.” Thư Du hơi bất ngờ, mới gặp một lần mà cô bé vẫn nhớ tên mình.

Cô nhóc quả là đáng yêu, trông như búp bê sứ, tóc tai váy áo chỉnh tề sạch sẽ, nhìn chẳng khác gì một nàng công chúa.

“Duyên Duyên về nhà đi nhé, nhớ chỉ ăn một viên một ngày đấy!” Thư Sân vẫy tay chào rồi dặn thêm một câu.

“Vâng!”

Cô bé chạy về nhà, còn ngoảnh lại vẫy tay với họ.

“Thế nào, có phải dễ thương lắm không?”

“Ừ.” Thư Du gật đầu.

“Anh, anh có thấy hơi thất vọng không?” Thư Sân đột nhiên hỏi.

“Hửm?” Thư Du ngạc nhiên nhìn cậu.

“Trước khi em sinh ra, anh không mong mẹ sẽ sinh ra một cô em gái à?”

“Quên rồi.” Thư Du nghĩ một chút rồi đáp, sau đó liếc nhìn mặt cậu, nói tiếp: “Nhưng hồi nhỏ nhìn em với nhìn em gái cũng chẳng khác gì nhau.”

Thư Sân chớp mắt, sững sờ: “Á, anh giống hệt mấy bạn nữ lớp em!”

“Sao cơ?”

“Họ suốt ngày mong em mặc đồ con gái, chơi trò thật lòng hay thử thách gì cũng là hồi nhỏ cậu có mặc đồ con gái không? Cậu mặc thử đi… Anh nói xem, con gái bây giờ sao toàn như vậy? Không thể làm một nàng công chúa ngoan ngoãn dễ thương như Duyên Duyên nhà mình à?”

Thư Du bật cười, rồi túm cổ áo sau của cậu kéo đi: “Từ bao giờ thành "nhà mình" vậy hả?”

“Biết đâu sau này là thật đấy chứ!” Thư Sân nói tỉnh bơ.

Thư Du muốn xỉu, véo cậu một cái đau điếng: “Người ta mới có tí tuổi, em nghĩ xa ghê!”

“Mười hai tuổi rồi, chỉ nhỏ hơn em ba tuổi, vừa xinh vừa ngoan, là công chúa đích thực luôn, em thấy ngoài em ra thì chẳng ai xứng cả!” Thư Sân mặt mày nghiêm túc nói.

Thư Du: “…”

Nhà mình không có gen tự luyến kiểu này mà?

Thư Sân không tranh cãi nữa, chuyển sang hỏi: “Anh, hồi nhỏ em có từng mặc đồ con gái không?”

“Có.” Thư Du đáp cái rụp, rồi quay sang nhìn cậu, bổ sung: “Còn rất dễ thương.”

Thư Sân: “…”

Thư Du nhìn vẻ mặt đó, nói tiếp: “Mẹ chắc còn giữ ảnh, em có thể qua xem, biết đâu xem xong lại mê chính mình, cảm thấy bản thân mới là sinh vật đáng yêu nhất vũ trụ, ai cưới cũng lỗ.”

Thư Sân làm vẻ mặt khó tả, rồi quay mặt sang chỗ khác: “Thôi em không xem đâu, em thấy khả năng đó cao thật, đến lúc ấy lại phải cô đơn cả đời thì thảm lắm!”

Thư Du: “…”

Xem ra thật sự nên đi xét nghiệm gen, cái gen tự luyến này rốt cuộc là từ đâu ra thế không biết.