Chương 23: Một nhà tai họa

Chiều thứ sáu tan học, Thư Du ngồi xe gần một tiếng, đầu óc có chút choáng váng, ngực cũng hơi khó chịu, lúc xuống xe toàn thân còn hơi tê tê.

Cậu đi chậm vài bước trên đường, hít thở một chút không khí trong lành mới thấy đỡ hơn.

Khu nhà của gia đình Thư Du là một khu dân cư đang phát triển dang dở, phía trước có vài toà chung cư cao tầng, phía sau vẫn còn mấy căn nhà mái ngói riêng biệt, mang cảm giác pha trộn giữa làng quê và thành phố. Tất nhiên, đây không phải là thiết kế có chủ ý, mà là do vị trí nơi này khá hẻo lánh, giao thông không thuận tiện nên chủ đầu tư làm nửa chừng rồi bỏ, chắc vì sợ lỗ vốn.

Trước cổng khu dựng một khung vòm màu đỏ, bên trên treo đầy bóng bay, chắc là nhà nào đó trong khu chuẩn bị cưới hỏi. Nhưng Thư Du không để ý, vì nhà cậu ở trong khu này có chút đặc biệt giống như chính khu dân cư này vậy, mang lại cảm giác chắp vá, không ăn nhập gì với phần còn lại.

“Thư Du đúng không, là con trai lớn nhà Thư Cần ở phía sau nhỉ?”

“Đúng đúng, ngoài hai anh em nhà họ, còn ai đẹp trai được vậy!”

“Thôi đừng khen nữa, chúng tôi có ghen tỵ cũng chẳng được gì!”

Thư Du dừng bước, lễ phép chào bốn cô bác đang đi tới.

“Cháu chào các dì ạ.”

“Chào cháu, đứa nhỏ này đúng là lễ phép.” Một người nhìn Thư Du, lấy ra một nắm kẹo cưới từ túi. “Nào, ăn kẹo mừng đi, mai Minh Minh nhà dì cưới, nhớ dẫn em trai cháu tới ăn cỗ nhé!”

Thư Du mỉm cười, từ nắm kẹo lấy một viên: “Cháu cảm ơn dì Lý, một viên là đủ rồi ạ, ăn nhiều không nổi đâu. Mai cháu còn phải đi dạy, Thư Sân cũng có lớp bù chắc không đi được nên giờ chúc chị Minh Minh hạnh phúc luôn ạ.”

Dì Lý cũng không ép, vui vẻ nói: “Được rồi, sau này Minh Minh có con, cháu nhất định phải đến bồng một cái để cho cháu ngoại dì cũng thông minh ngoan ngoãn như cháu!”

“Vâng ạ, chắc chắn còn thông minh ngoan ngoãn hơn cháu nữa.”

“Cháu đừng nói thế, được một nửa của cháu dì đã mừng chết rồi!” Dì Lý cười tươi, rõ ràng rất quý Thư Du.

Thư Du cũng cười, không nói gì thêm.

“Thôi, không làm phiền nữa, cháu về đi.”

“Vâng, các dì đi thong thả ạ.”

Thư Du đứng đợi các dì đi qua rồi mới tiếp tục bước.

“Chị em nhà họ Hàn sinh con thế nào mà được vậy chứ, chẳng giống mẹ chút nào…”

“Ai mà chẳng nói thế, chỉ có vẻ ngoài là giống, nhưng đúng là đẹp thật.”

“Cặp vợ chồng ấy ai cũng đẹp, con cái đẹp là đúng rồi, nhưng tính cách thì đúng là chẳng giống ai, anh cả thì hiểu chuyện lại có chính kiến, thằng em thì hoạt bát, dễ thương…”

“Nhưng nói thật, nếu tôi mà có điều kiện như chị Hàn, tôi cũng thấy cuộc sống bây giờ bức bối.”

“Cũng phải, gặp phải một nhà tai họa thế kia, ai mà sống yên nổi…”



Thư Du nghe không rõ hết, chỉ khi nghe đến câu “một nhà tai họa” thì lông mày khẽ nhíu lại.

“Anh ơi!”

Phía sau vang lên tiếng gọi lớn, Thư Du quay đầu lại thì thấy Thư Sân đang chạy vù tới, đâm sầm vào cậu mới chịu dừng.

Thư Du nghiêng sang bên né, đưa tay chặn cậu nhóc lại.

Thư Sân dừng bước ngẩng lên cười hớn hở với anh trai, rồi đưa hai tay ra khoe: “Anh, ăn kẹo không?”

Thư Du đưa cho em trai tờ giấy gói kẹo trong tay: “Vứt đi.”

Thư Sân nhìn viên kẹo mới rồi lại nhìn tờ giấy gói thêm vào trong tay, sau đó theo cậu đi tiếp, vừa nhét kẹo vào miệng.

Thư Du nhắc nhở cậu: "Đừng để mẹ thấy."

“Biết rồi.” Thư Sân nhai kẹo, nói lèm bèm: “Chút nữa em sẽ giải quyết hết.”

“Lấy kẹo cưới của người ta rồi vứt vào thùng rác?”

“Sao có thể, em đem tặng người khác chứ.” Thư Sân đáp.

“Tặng ai?” Thư Du hơi tò mò.

“À, bé gái dễ thương nhà bên ấy mà!” Thư Sân trả lời.

Thư Du nghĩ một chút, có vẻ nhớ ra: “Nhà mới chuyển đến hồi hè à?”

“Ừ.” Thư Sân gật đầu: “Là một dì rất dịu dàng, hay sang nhà mình học nấu ăn, mẹ với dì ấy có vẻ thân lắm.”

Thư Du gật gù, rồi hỏi chuyện khác: “Kỳ thi đầu năm học thế nào?”

“Chắc chắn qua rồi! Em thật sự đánh giá quá cao giáo viên, biết vậy chẳng cần học lâu thế… A!” Thư Sân kêu lên vì bị cậu gõ vào đầu, ngẩng mặt lên nhìn cậu đầy oan ức.

Thư Du liếc cậu em một cái, rồi ánh mắt dừng lại ở cổ cậu, sau đó vỗ nhẹ lên đầu cậu: “Thu tai nghe lại đi.”

Thư Sân chớp chớp mắt, cúi nhìn cổ mình, giật nảy người, vội vàng cất tai nghe đi: “Á, quên mất, may mà mẹ không hay đi dạo trong khu, không thì bị bắt gặp cả đống lần rồi!”

“Vậy thì nhớ lâu vào, lần sau xuống xe thì tháo ra.”

Thư Sân tháo tai nghe bỏ vào cặp, nghiêm túc gật đầu: “Lần sau em sẽ chú ý!”

Thư Du liếc nhìn em trai, không nói gì, ngập ngừng một lúc mới hỏi tiếp: “Tiền học lớp múa học kỳ này em đóng chưa?”

“Đóng rồi chứ!” Thư Sân vừa nói, ánh mắt lại lấp lánh. “Nhưng em không dùng tiền trong thẻ anh, em tự mở rộng nghiệp vụ đấy!”