Kỷ Duệ ôm lấy quyển sách, lập tức khép lại quăng sang bên, phẫn nộ tuyên bố: “Đừng mơ! Ai cũng được, trừ con tôi!”
Thư Du bật cười, hoàn toàn không biết nên nói gì thêm.
“À đúng rồi, vừa nãy tôi còn nghe được, thầy Đào nhà mình đúng là ‘có tình có nghĩa’, lãnh đạo hỏi video từ đâu ra, ổng cứ im ru không hé miệng, mấy đứa kia cũng như bị tiêm thuốc câm, không ai chịu nói gì, giờ còn có người đang ráo riết điều tra đó.”
Thư Du nghe vậy thì hơi khựng lại.
Trước khi gửi video cho thầy Đào, cậu đã định ẩn danh. Nhưng cuối cùng vẫn là trực tiếp liên hệ, bởi vì cho dù không nói bọn kia cũng đoán được. Nói thẳng ra kể cả cậu không tố cáo, món nợ hôm đó sớm muộn gì cũng sẽ được “trả” lên đầu cậu. Trong tình huống như vậy, chẳng bằng chủ động nhận luôn.
Bây giờ thầy Đào giúp cậu giấu đi, chắc cũng đã cảnh báo bọn kia. Còn về sau liệu có ai âm thầm gây chuyện, thì đó không phải điều cậu có thể kiểm soát.
Cậu không thể kiểm soát hậu quả, cũng không tránh được rủi ro.
Trên đời này, bất cứ chuyện gì cậu cũng có thể cố gắng để giành phần thắng, duy chỉ có ba chữ Lê Giang Giới, cậu nhất định sẽ thua.
Không nhận cũng phải nhận.
Vụ ẩu đả đã trôi qua vài ngày, nhưng dư âm vẫn chưa lắng xuống. Gió còn thổi sang một người không ngờ đến, Sương Mạn.
Lớp cô có hai nam sinh chỉ là đồng phạm, đơn giản là đứng bên cạnh thôi, nhưng nguyên tắc xử lý là công bằng, nên cả hai đều bị cảnh cáo nghiêm trọng.
Thế nhưng ngay lập tức lại có tin đồn lan ra: bên ngoài thì xử phạt nghiêm trọng nhưng thực chất chỉ viết vài trăm chữ kiểm điểm, không ghi hồ sơ gì cả.
Tin này vừa lan ra, người khó chịu nhất dĩ nhiên là những học sinh bị phạt nặng thật sự, phụ huynh lại nổi đóa lần nữa gây áp lực thêm một vòng. Sau khi ban lãnh đạo nhà trường cam kết “đối xử công bằng” và “trước khi tốt nghiệp có thể xóa bỏ hình phạt” thì họ mới chịu rút lui.
Nhưng Sương Mạn thì bị liên lụy, cô không lên lớp nữa, mấy ngày liền tiết toán lớp đó toàn phải ghép vào lớp bên cạnh học nhờ, thật sự rất thảm.
Mặc dù điều kiện khó khăn, nhưng không cản được mọi người vui mừng như mở hội. Nói gì thì nói, cuối cùng cũng được học mấy tiết toán bình thường, không khí trong lớp tốt đến mức thầy cô đi ngang cũng phải khen.
Không tốt sao được, ai nấy đều ước gì mãi mãi được như vậy, thà phải đi học theo lớp khác suốt đến lớp mười hai, chứ nhất quyết đừng để Sương Mạn quay lại nữa.
Tin chắc rằng bất cứ học sinh nào từng học cô ta đều có chung suy nghĩ như vậy, lúc này hẳn đang rất biết ơn hai “người hùng” đã kéo cô xuống khỏi bục giảng.
Thật sự là hy sinh cái riêng vì cái chung!
Có lẽ tiếng lòng của lớp họ quá mãnh liệt nên tổ toán đại diện là cán sự học tập Thư Du và đại diện môn Toán Hàn Thước đã rất vinh dự được thầy Đào dẫn lên phòng giám thị uống một ly trà, thay mặt lớp phản ánh tình hình thực tế, bày tỏ sâu sắc tình yêu toán học cùng khao khát tri thức, đồng thời đưa ra “đánh giá khách quan” về chất lượng giảng dạy của cô Sương Mạn. Lúc đi ra, Hàn Thước đúng là mặt mày sáng rỡ, tinh thần phấn chấn.
Dưới tư cách là đại diện môn Toán, lòng tự tôn của cậu cuối cùng cũng được bảo vệ.
Nhưng vui thì vui, cậu vẫn hiểu đạo lý “chim đầu đàn dễ bị bắn”, cũng lo mình sẽ trở thành Thư Du tiếp theo, nên vội vàng xin bí kíp: “Trước đây cậu đắc tội với Sương Mạn rồi, lần này nếu cô ta quay lại, cậu thật sự không sợ cô ta xử lý cậu tới bến à?”
“Chỉ là phản ánh đúng sự thật thôi. Nếu cô ấy thật sự muốn tính sổ, thì cho dù hôm nay bọn mình không nói, sau này cô quay lại cũng sẽ nhằm vào bọn mình thôi.” Thư Du điềm nhiên đáp.
“Cũng đúng, dù sao thì chẳng có gì thảm hơn việc tiếp tục bị hành hạ trong tiết toán của cô ta. Mong thầy Đào tiếp tục cố gắng chắn được thì chắn, đừng để cô ta quay lại nữa, thật sự chịu hết nổi rồi.”
Mỗi ngày một kiểu hành học, ai mà chịu nổi? Nền tảng toán đã yếu, lại gặp ngay cô giáo thế này, thi đại học không gục mới lạ.
Vì tương lai tươi sáng, Hàn Thước cảm thấy hôm nay được mời uống ly trà này thật là xứng đáng!