“Lạ thật, rốt cuộc là ai báo cáo giúp cậu ta chứ, tính cách kiểu đó mà cũng có người giúp sao?”
“Không chừng là tự cậu ta báo luôn ấy?”
“Cũng không phải không thể.”
“Thế còn đoạn video? Lẽ nào đã chuẩn bị thiết bị quay từ trước rồi?”
“Có hơi rợn rợn đấy…”
“Giờ vẫn chưa biết tình hình trong đó thế nào, chỉ cần có một người từ văn phòng ra là biết ngay mọi chuyện thôi…”
“Nghe nói chẳng phản kháng gì luôn, tôi thấy có gì đó sai sai…”
“Chuẩn rồi, cậu ta trước kia đánh nhau cũng giỏi mà, đâu phải chưa từng ra tay…”
“Hồi lớp 9 ấy, một mình chấp hết cả đám mười đứa, nếu hôm đó phòng thí nghiệm không cháy thì…”
Người đang nói đột nhiên im bặt, trán lấm tấm mồ hôi, cánh tay bị một người bẻ quặt ra sau.
“… Diêu, Diêu ca…”
Diêu Đình Tân nhìn chằm chằm vào cậu ta, ánh mắt sắc như dao: “Tao chưa từng dặn mày không được nói mấy chuyện đó, đúng không?”
Nam sinh bị dọa xanh mặt: “Em sai rồi Diêu ca, em không cố ý đâu…”
Diêu Đình Tân liếc cậu ta một cái rồi buông tay ra: “Trước kia chưa dặn thì giờ coi như dặn rồi. Đừng để lời tao thành gió thoảng. Tao không ngại bị báo cáo đâu.”
Cậu kia thật sự bị dọa sợ, mấy người xung quanh thì chẳng hiểu gì, nhưng cũng không dám hỏi, đành lảng sang chuyện khác. Dù vậy, cuộc trò chuyện vẫn cứ quanh quẩn về phía rìa của chủ đề đó.
Cuối cùng, một cô gái ngồi gần lên tiếng, rõ ràng đã kìm nén rất lâu: “Các cậu nói đủ chưa? Người ta chưa làm gì mà các cậu đã dán lên đủ loại nhãn mác. Nếu cậu ấy thật sự làm gì, chẳng lẽ các cậu còn muốn giẫm đạp đến mức nào nữa?”
Bạn cùng bàn kéo tay cô: “Linh Linh…”
Phương Kiều Linh nghiến răng nhìn đám nam sinh phía trước: “Các cậu suốt ngày chỉ biết mắng chửi cậu ấy, nhưng có mấy ai thực sự hiểu chuyện gì đã xảy ra? Chẳng ai biết gì cả, vậy mà cứ luôn tỏ ra hiểu rõ, lấy tiêu chuẩn đạo đức giả của mình để chê bai người khác. Nói trắng ra, cậu ấy chỉ là hơn các cậu mà thôi!”
“Các cậu mong cậu ấy càng thảm càng tốt, ước gì tất cả những thành tích trước kia đều là dối trá, ước gì cả đời cậu ấy chỉ có thể bị giẫm nát dưới chân các cậu… Nhưng như vậy… các cậu vui sao? Tại sao phải như thế chứ…”
Cô vừa nói vừa bật khóc. Cả lớp lập tức rơi vào im lặng, không một ai lên tiếng.
Vài nam sinh phía trước đều chết sững. Không nghi ngờ gì là họ đang giận, nhưng càng nhiều hơn là sững sờ. Nếu những lời này là từ một nam sinh, họ đã có thể chế giễu lại, thậm chí gây sự. Nhưng người nói là một cô gái… thì họ lại chẳng thốt nên lời.
Không khí trong lớp bỗng như đóng băng, chỉ còn tiếng khóc nho nhỏ của cô gái văng vẳng. Mãi đến khi chuông vào học vang lên, mọi người mới bắt đầu cử động, trở về chỗ ngồi, nhưng ai nấy đều yên lặng đến bất thường.
Thư Du ngồi ngây người, tay siết chặt cây bút, cảm giác nơi khóe mắt bỗng dưng nóng lên. Khi cúi đầu theo tiếng chuông, tầm nhìn của cậu mờ dần, dường như có gì đó lặng lẽ rơi khỏi đuôi mắt. Cậu khẽ nhắm mắt lại.
Lớp học hiếm khi im lặng như thế, Thư Du cũng chẳng muốn nói gì, chỉ cúi đầu đọc sách. Nhưng trong đầu vẫn cứ vang lên những hình ảnh ấy…
Cậu thiếu niên từng rực rỡ, từng khiến người khác phải ngước nhìn…
Cậu thiếu niên từng cầm chiếc cúp vô địch toán học toàn quốc, ánh mắt rực sáng…
Cậu thiếu niên từng là truyền kỳ…
Vậy mà chỉ trong khoảnh khắc, cậu ấy liền rơi xuống, không có điểm dừng, không ai kéo lại.
Có người đứng trên cao nhìn cậu rơi, nở nụ cười đầy khinh miệt.
Có người phía dưới ngẩng đầu nhìn, tranh nhau kéo dây để cậu rơi nhanh hơn.
Có những kẻ đứng trên mặt đất, nhìn cậu nửa sống nửa chết, liền xông vào đấm đá, mắng nhiếc, dùng những hành động tàn nhẫn nhất để “ăn mừng” khoảnh khắc ấy.
Ngôi sao dù sáng rực và ở rất xa, muốn vượt qua là điều cực kỳ khó, nhưng để che lấp ánh sáng ấy, chỉ cần một đám mây đen là đủ.
Thế nhưng, ánh sáng không thể thấy được mới càng khiến người ta sợ hãi. Vậy nên họ tự đặt mình vào vị trí mặt trời, dùng ánh sáng ban ngày để che khuất màn đêm, dùng cái gọi là “chính nghĩa” để đàn áp cái gọi là “tà ác”, tự cho rằng nếu không còn đêm tối thì ánh sao cũng sẽ biến mất.
Nhưng sao vẫn là sao, mặt trời cũng chẳng thể xua tan. Dải ngân hà lộng lẫy ấy, xưa nay chưa từng quan tâm liệu có ai nhìn thấy hay không.