Lớp học vẫn còn khá ồn ào, mãi đến khi chuông vào học vang lên mọi người mới lần lượt trở lại chỗ ngồi.
Kỷ Duệ vừa ngồi xuống ghế liền lập tức hỏi: “Cậu thấy gì ở trước cửa văn phòng thế?”
Văn phòng đối diện với cầu thang, lớp một lại là phòng đầu tiên ở góc rẽ, nên từ cửa lớp đến văn phòng rất gần. Tiếng tranh cãi bên trong văn phòng mọi người đều nghe thấy, nhưng bên trong có gì thì vẫn khiến người ta tò mò.
Nhưng không ai dám đến gần văn phòng hóng chuyện. Lúc thấy Thư Du cầm bài tập đi về phía văn phòng trong giờ nghỉ, cả đám đều sững lại, tấm tắc: “Đúng là học bá, lúc này còn chăm học!”
Sau đó họ lại thấy “tấm gương học tập” của họ cầm tập đứng ngoài văn phòng gần mười phút, không vào, chỉ đứng đó xem “kịch”. Cả lớp lại trầm trồ lần nữa: “Không hổ danh học bá, đến xem chuyện còn chuyên nghiệp thế này!”
Thư Du lôi sách Vật Lý từ hộc bàn ra, không trả lời câu hỏi của Kỷ Duệ, mà trực tiếp quay ra cả lớp vẫn còn đang xì xầm: “Bắt đầu tự học bài đầu tiên của chương hai, nội dung tương ứng trong sách bài tập là phần bài tập Vật Lý hôm nay. Nếu có phần nào không hiểu có thể đăng trong nhóm lớp, tớ sẽ giải đáp những gì trong khả năng, những gì không rõ tớ sẽ nhờ thầy cô sau giờ học.”
Cả lớp im lặng một lúc, sau đó là tiếng lật sách loạt xoạt. Một số người không phục cố tình lật mạnh sách gây tiếng động nhưng cũng không quá đáng, Thư Du cũng chẳng để tâm.
Kỷ Duệ vẫn rất tò mò, lén viết giấy chuyền cho cậu bạn cùng bàn.
“Chia sẻ tí đi mà?”
Thư Du liếc tờ giấy, cúi đầu viết mấy chữ.
Kỷ Duệ hồi hộp nhận lại, nhưng khi nhìn thấy thì đơ người, trên đó là một dòng công thức vật lý.
“…”
Cậu ta nhìn chằm chằm vào công thức kia, rồi lặng lẽ mở sách vật lý.
Lớp một không phải là lớp chuyên ban tự nhiên. Lên lớp 11 thường sẽ tách ban xã hội và tự nhiên, nhưng trường Cừ Thủy thì không hoàn toàn như vậy. Một số lớp khác đúng là tách ban rõ ràng, nhưng lớp một thì không, vừa không hoàn toàn ban xã hội cũng chẳng hoàn toàn ban tự nhiên, mà là lớp tổng hợp. Giáo viên chủ nhiệm là thầy dạy vật lý, nên vật lý là môn tự chọn bắt buộc của cả lớp.
Ngoài vật lý thì các môn còn lại khá hỗn hợp. Với nền tảng và năng lực của họ, nếu chọn hẳn ban tự nhiên sẽ không đạt được điểm số lý tưởng. Vì vậy những môn học còn lại thực hiện theo hình thức “học lưu động”. Đa số học sinh lớp này chọn môn kỹ thuật, nên lớp được dùng làm phòng học kỹ thuật cho việc học lưu động, những môn khác thì được sắp xếp phòng học riêng theo từng khối lớp.
Tất nhiên, Thư Du là một trong hai ngoại lệ hiếm hoi của toàn trường, người còn lại là Lê Giang Giới. Chỉ khác ở chỗ, lựa chọn của Thư Du luôn được nhà trường quan tâm sát sao. Tuy học sinh khối tự nhiên thường khó giảng dạy hơn, nhưng nếu chỉ cần tập trung bồi dưỡng một người, nhà trường vẫn rất tự tin. Huống hồ, thành tích các môn tự nhiên của Thư Du thật sự khiến người khác an tâm, nền tảng vững chắc, khả năng tự học lại xuất sắc.
Nhà trường cũng rất kỳ vọng vào cậu, bởi dù bề ngoài không phân ban văn – lý, nhưng nếu so sánh, mọi người vẫn thường cho rằng một học sinh khối tự nhiên xuất sắc sẽ “có giá trị” hơn nhiều.
Còn đối với Lê Giang Giới, dường như ngay từ đầu nhà trường đã không còn đặt kỳ vọng vào cậu nữa, cho dù trước kia thành tích cậu từng tốt đến mức nào đi chăng nữa.
Tựa như tất cả mọi người đều mặc định rằng thiên tài một thời ấy sẽ không bao giờ gượng dậy được nữa. Những vinh quang rực rỡ ngày trước, cuối cùng cũng chỉ là thoáng mây trôi. Mà Lê Giang Giới, dường như cũng chấp nhận như thế, lựa chọn của cậu, bất kể là gì, cũng chỉ là chủ đề để người ta tán gẫu sau bữa cơm mà thôi.
Thư Du hít một hơi, ổn định lại tinh thần, rồi dồn tâm trí vào trang sách trước mặt.
Hết tiết vật lý, thầy Đào vẫn chưa quay lại lớp. Trong lúc ấy, Thư Du gần như đã giải xong hết các câu hỏi mà bạn học gửi vào nhóm, những tin nhắn hỏi riêng cậu cũng đều trả lời đầy đủ.
Tan học, mọi người lại bàn tán sôi nổi về “chiến sự” trong phòng giáo viên. Giờ học thì đóng cửa, phòng giáo viên cũng khóa kín, nên chẳng ai nghe ngóng được gì.
Vừa có vài người đứng dậy rời khỏi chỗ thì Lê Giang Giới đã từ văn phòng quay lại. Giống hệt như lúc đi vào, cậu không nhìn bất kỳ ai, chỉ lẳng lặng quay về chỗ ngồi của mình.