Kỷ Duệ cắn răng xoay người nhìn về phía sau, nghiêm túc suy nghĩ nên gọi thế nào, cuối cùng lí nhí lên tiếng: “Giới ca…?”
Lê Giang Giới dường như ngẩn ra sau đó mới ngẩng đầu nhìn cậu, không nói gì.
Kỷ Duệ thấy ánh mắt đó đáng sợ quá, nuốt nước bọt gắng gượng nói: “Ờm, thầy chủ nhiệm gọi cậu lên văn phòng.”
Lê Giang Giới nhìn cậu ta vài giây, sau đó gật đầu, cầm bút viết vài chữ lên tờ giấy, xé ra rồi đưa cho Kỷ Duệ. Trước khi đứng dậy ánh mắt anh lướt qua người đang ngồi phía trước, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi xoay người bước ra ngoài.
Kỷ Duệ cẩn thận cầm lấy tờ giấy, quay lại chỗ ngồi, tay đặt lên ngực như muốn trấn an trái tim nhỏ bé của mình, sau đó cả người đổ người tựa vào người Thư Du.
“Trời má ơi, sợ chết tui rồi!”
Thư Du liếc nhìn cậu ta một cái, rồi ánh mắt dừng lại trên mảnh giấy trong tay cậu ấy. Trên đó chỉ có hai chữ, nhưng lại khiến cậu ngẩn ngơ rất lâu.
Tại sao…
Lại ghét cậu đến vậy?
Kỷ Duệ cũng nhìn mảnh giấy trong tay, như cầm một vật nóng bỏng: “Cậu ấy viết cho tôi chữ ‘cảm ơn’ nè, trời ơi tim tôi chịu không nổi, tự dưng thấy bản thân hơi sai sai, cậu nói xem, cái này có tính là có giao tình không? Nam thần một thời đấy! Tôi đột nhiên lại muốn thích con trai thì sao giờ…”
Thư Du không đáp, chỉ quay đầu đi, bàn tay cầm bút siết chặt lại.
Lê Giang Giới mãi đến lúc vào học vẫn chưa quay lại lớp. Sau tiết tiếng Anh, Thư Du cầm tập bài tập đi đến văn phòng giáo viên.
Không khí trong phòng có vẻ không ổn, hai giáo viên chủ nhiệm đang đối mặt căng thẳng. Thư Du chỉ đứng ở cửa, nhìn qua khe hở giữa những người đang đứng, cậu thấy Lê Giang Giới đeo khẩu trang, trầm mặc ngồi trên ghế. Ống quần bên chân đã được xắn lên mà chưa kịp kéo xuống.
Thư Du nhìn chằm chằm vào những vết bầm tím lớn và vùng da trầy xước đỏ ửng được bôi thuốc trên đầu gối và cẳng chân anh, ngón tay vô thức siết chặt tập bài.
“Chỉ là mâu thuẫn giữa bạn học thôi mà, chính em ấy cũng không nói gì, thầy Đào có cần làm quá lên như vậy không?”
Người vừa nói là giáo viên chủ nhiệm lớp 5 – cô Hà Yến, vì hầu hết những người tham gia vụ đánh hội đồng là học sinh lớp cô.
Đào Ích Lâm rõ ràng đang rất tức giận, mặt vốn sậm nay đỏ bừng: “Em ấy nói sao được, ai chẳng biết cổ họng em ấy bị thương không thể nói chuyện. Video cô cũng xem rồi, đó là mâu thuẫn sao? Rõ ràng là cố tình gây chuyện! Biết không ai quản nên mới dám ra tay tàn nhẫn như vậy! Mấy lời chửi rủa đó, tôi còn chẳng dám nhắc lại. Vết thương cô cũng thấy rồi, là giả chắc? Đây là việc học sinh nên làm à? Tôi báo lên nhà trường thì sao, phê bình toàn trường còn là nhẹ!”
Thư Du nghe xong thì sững người, dường như không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến thế.
Thông báo toàn trường cơ bản tương đương với ghi lỗi nặng. Giờ đã là năm hai cấp ba, nếu bị ghi lỗi nặng, sau này chỉ cần phạm thêm sai lầm nhỏ thôi cũng đủ khiến bọn họ phải mang theo hồ sơ kỷ luật vào đại học.
Trình độ của Trường Trung học Cừ Thủy không cao, nhưng vẫn là trường trọng điểm. Ngoài lớp một có tổng thể tốt hơn, các lớp khác mỗi lớp cũng có vài học sinh giỏi đủ khả năng vào đại học top đầu, còn lại đa số có thể đậu đại học chính quy. Hồ sơ bị ghi kỷ luật sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến điểm đánh giá hạnh kiểm, gần như chắc chắn không đạt yêu cầu, điều đó sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến tương lai.
Thư Du lại nhìn những người đang đứng bên cạnh. Lần trước cậu chỉ chăm chăm nhìn Lê Giang Giới nên không chú ý đến gương mặt của những người kia. Giờ nhìn kỹ lại, quả nhiên thấy vài gương mặt quen quen.
Trong đó có một người từng là bạn học cấp hai của Thư Du, thành tích cũng khá, sau khi phân lớp từng than phiền trong nhóm lớp cũ rằng nhà trường phân lớp không công bằng, điểm cậu ấy còn cao hơn một số người được vào lớp một, vậy mà lại bị gạt ra ngoài.
Thư Du rất ít khi nói chuyện trong nhóm lớp, chủ yếu chỉ chia sẻ tài liệu học. Khi cần hỏi bài thì mọi người vẫn thích nhắn riêng. Ngoài giai đoạn cuối kỳ, khi thay giáo viên giảng bài cả đề thi, còn lại cậu cũng chỉ lướt qua tin nhắn. Với những bạn học cũ không thân thiết thì cậu không rõ họ đang học lớp nào.
Cô Hà Yến muốn dàn xếp nhẹ chuyện này cũng không phải vô lý, dù sao đó cũng là học sinh lớp cô, lại là top đầu trong lớp. Việc cô được phân chủ nhiệm lớp tiếp theo thế nào còn phụ thuộc vào thành tích lứa hiện tại. Nếu có học sinh bị ghi lỗi, nhìn vào sẽ rất xấu mặt.
Thư Du lại liếc về phía Lê Giang Giới, người kia vẫn im lặng, ánh mắt luôn dừng trên chậu cây dưới sàn gần cửa sổ.
Cô Hà và thầy Đào tiếp tục tranh luận, những người khác trong phòng thì rất im lặng, có lẽ không ai muốn tên mình bị dán trên bảng thông báo cả học kỳ. Huống chi, hiện vẫn có người đang bênh vực họ.
Thư Du dần buông lỏng ngón tay, quay người rời đi, trở về lớp học.
Cậu thật ra rất muốn chuyện này làm to lên, nhưng cũng hiểu các thầy cô không dễ dàng gì. Dù nhà trường không ra thông báo chính thức, thì tin “Lê Giang Giới bị đánh hội đồng, nhóm học sinh hành hung bị tố cáo” cũng sẽ nhanh chóng lan khắp trường.
Biết chuyện rồi… chắc họ cũng sẽ kiềm chế lại chút.
Lê Giang Giới khẽ ngẩng mắt nhìn ra cửa sổ, hướng đó vừa vặn thấy lối sau lớp một, cũng dễ dàng bắt gặp hình bóng Thư Du đang quay lại lớp từ cửa sau.