Sáng thứ Hai, sân trường vẫn vắng vẻ và lạnh lẽo như thường lệ.
Thư Du bước vào lớp, ánh mắt lập tức dừng lại ở chỗ ngồi phía sau mình. Cậu bạn đeo khẩu trang vẫn lặng lẽ ngồi yên, mắt nhìn chăm chú vào cuốn sách trên bàn.
Khi đi ngang qua, Thư Du khẽ liếc nhìn cánh tay anh, phát hiện ở cẳng tay phải có một vết bầm tím khá đậm. Cậu mím môi lại định nói gì đó nhưng không thốt nên lời, trong đầu chỉ còn lại ánh mắt chán ghét đến lạnh người kia.
Chỉ là khoảnh khắc rất ngắn ngủi, nhưng lại như bị khắc sâu vào tim, nặng nề đến mức khiến cậu nghẹt thở.
Nhưng người cảm thấy nặng nề hơn, có lẽ chính là cậu ấy, có ai lại có thể bình tĩnh chấp nhận mọi thứ như vậy? Trong tim cậu ấy… rốt cuộc đã phải chịu bao nhiêu tổn thương rồi?
Thư Du ngồi xuống, hồi lâu không hề động đậy, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm mặt bàn, ngơ ngẩn.
Kỷ Duệ vừa cắn bánh bao vừa bước vào lớp, thấy dáng vẻ đờ đẫn của cậu liền vung tay vẫy vẫy trước mặt.
“Sao vậy?”
Thư Du hoàn hồn, quay đầu nhìn cậu ta: “Không có gì.”
Kỷ Duệ cũng chẳng rảnh để điều tra kỹ, chỉ nhìn cậu với vẻ mặt chân thành: “Này, người bạn cùng bàn đáng yêu và thân thiết ơi, cho tôi mượn bài kiểm tra toán xem chút nha?”
“Không phải tối qua cậu làm rồi à?” Thư Du hỏi.
Kỷ Duệ lập tức nhăn nhó: “Làm thì làm rồi, nhưng trình độ của tôi thế nào cậu biết mà… Nếu nộp lên toàn màu đen, rồi trả lại một đống đỏ, tôi không muốn chết đâu…”
Mấy thầy cô khác thì không sao, cùng lắm bị gọi lên mắng vài câu. Nhưng nếu bị người dạy toán “dạy dỗ” một trận, chắc cậu ta ám ảnh cả đời mất.
Thư Du bật cười khẽ, rồi đưa bài của mình cho cậu ta: “Có câu nào không hiểu thì đánh dấu vào, tiết tự học tôi giảng cho.”
“Quá được luôn!” Kỷ Duệ reo lên sung sướиɠ, suýt chút nữa nhào qua ôm cậu một cái. “Tôi yêu cậu quá!”
Đến tiết ra chơi, hành lang bên ngoài lớp bỗng náo nhiệt hẳn lên, rất nhiều người tụ tập ở cửa ra vào, có cả mấy đứa chồm lên cửa sổ ngó ra ngoài.
“Chuyện gì vậy?”
“Nghe nói có người bị tố cáo, bị gọi lên văn phòng ăn mắng rồi.”
“Ai mà ghê vậy, là thấy chuyện bất bình hay là…” Nửa câu sau dừng lại vì sợ nói ra lại gây chuyện.
Nếu bây giờ ai dám bênh vực Lê Giang Giới, thì chưa chắc là hành động nghĩa hiệp hay chỉ là tự chuốc phiền phức vào thân. Lũ đó, có đứa nào dễ dàng bỏ qua đâu.
Đại diện môn ngữ văn vừa từ văn phòng về, mặt mày hớn hở, mang về tin tức nóng hổi.
“Sao rồi sao rồi?”
“Bị mắng tơi tả luôn, đánh hội đồng đấy, có cả video và ghi âm làm bằng chứng, tao nhìn sơ qua mà cũng thấy đau giùm.” Cậu bạn cao to, nói chuyện còn nuốt nước miếng đầy biểu cảm, khiến người ta tưởng tượng ra ngay.
“…Thật không vậy?”
“Hên là tao được rủ mà không đi, không là tiêu đời rồi.”
“Ủa, mày còn được mời nữa hả?”
Thằng bạn đang thở phào nhẹ nhõm liếc ra sau lớp gật đầu, hạ giọng: “Một đứa trong số đó từng là bạn cùng bàn cũ của tao, trước khi tan học hôm thứ sáu nhắn bảo tao tới xem cho vui. Nhưng tao nghĩ kỹ rồi, bình thường chửi nhau thì được, chứ đánh người thì… hơi quá, tao đâu có thù sâu oán nặng gì với cậu ta đâu…”
Mấy người xung quanh còn chưa kịp nói gì, thì có một bạn lớp khác chạy đến, đứng ở cửa sau lớp hét to một câu: “Làm ơn gọi bạn Lê Giang Giới lớp một đi gặp thầy chủ nhiệm ạ!” Nói xong liền chạy mất, như thể sợ dính líu vào chuyện gì đó.
“Woa, tới rồi, lấy lời khai!”
Đám người tụ tập ở cửa sau nhìn nhau, ai cũng ngại gọi, chỉ có giọng nói ngày càng to.
Lê Giang Giới không ngủ, cũng chẳng làm gì cả, chỉ là vẫn im lặng không nhúc nhích.
Thư Du ngồi trước mặt đang đọc sách, nhưng tai thì cứ ngóng nghe phía sau.
Kỷ Duệ ban đầu còn hóng chuyện ở cửa, nghe thấy động tĩnh thì quay lại chỗ ngồi, liếc nhìn Lê Giang Giới rồi chống tay lên bàn, ghé sát sang nhìn bạn cùng bàn chớp mắt ra hiệu.
Thư Du liếc nhìn cậu ta một cái không nói gì, rồi viết mấy chữ lên giấy: “Cậu đi đi.”
Kỷ Duệ chớp chớp mắt, có vẻ hơi sợ.
Thư Du tiếp tục viết: “Xem như giúp tôi.”
Kỷ Duệ khựng lại, rồi đứng thẳng người hít sâu một hơi, khi nhìn sang Lê Giang Giới còn vô thức cắn môi.
Thư Du ngẩng đầu, khẽ gật với cậu ta.