Chương 16: "Muốn lo chuyện bao đồng?"

“Muốn lo chuyện bao đồng đấy à?”

Thư Du không nhìn bọn họ, chỉ nhìn chằm chằm vào Lê Giang Giới đang nằm dưới đất, mắt đau rát.

“Ê, hỏi mày đấy, muốn lo chuyện bao đồng thật hả?” Đối phương mất kiên nhẫn, bắt đầu hăm dọa: “Không có việc thì cút xa ra, không thì đánh mày luôn đấy!”

Thư Du ngẩng đầu liếc bọn họ, ánh mắt đáng sợ: “Vậy các cậu thử đánh xem, tốt nhất là đánh đến mức phải vào viện ấy.”

Cả đám sửng sốt, không ngờ thực sự gặp phải người dám ra mặt vì Lê Giang Giới.

Lời đã nói ra nhưng ra tay thì không thể, đánh Lê Giang Giới và đánh Thư Du là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Lùi thì mất mặt, tiến cũng không dám, không khí trở nên vô cùng ngượng ngập.

“Muốn đánh tiếp không?” Thư Du siết chặt tay, giọng run run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Bên kia tuy tức, nhưng mục đích chính đã đạt được, cũng không đến nỗi mất mặt quá nên chỉ trừng cậu vài cái rồi bỏ đi. Khi đi ngang qua Thư Du còn không quên cảnh cáo: “Tốt nhất là giữ cái miệng lại, nếu không lần sau nằm dưới đất chính là mày đấy!”

Thư Du không đáp, ánh mắt dừng lại trên người Lê Giang Giới, cứng ngắc bước đến đỡ cậu dậy, miệng mấp máy mà không nói thành lời.

Nhưng Lê Giang Giới lại hất tay cậu ra, tự mình chống đất đứng dậy. Khuỷu tay trầy xước, máu loang cả một mảng.

Thư Du đang ngồi xổm thì bị hất tay, ngã lùi ra sau, tay chống xuống nền xi măng, đá vụn xước qua da đau rát. Nhưng trong đầu cậu chỉ quanh quẩn ánh mắt kia, là chán ghét… một sự chán ghét rất sâu…

Lê Giang Giới đứng lên, không thèm liếc cậu lấy một cái quay người bỏ đi.

Thư Du ngây người nhìn theo bóng lưng đó, ngực nghẹn lại, cả người cứng đờ.

Mãi đến khi bóng dáng ấy khuất hẳn, cậu mới từ từ đứng dậy, mắt tối sầm, phải nhắm lại một lúc mới ổn hơn.

Lúc ra đến cổng thì đã không còn thấy Lê Giang Giới đâu nữa. Thư Du đứng bên đường nhìn quanh, sắc mặt vẫn trắng bệch.

Khi quay về ký túc xá, cô quản sinh thấy sắc mặt cậu liền giật mình.

“Tiểu Du à, con làm sao thế? Trông mặt mũi tái nhợt quá.”

Thư Du lễ phép cười: “Không sao ạ, chắc là ngoài kia gió hơi lớn.”

“Ừ, giờ trời cũng hơi se lạnh rồi, trong ký túc ấm hơn.”

“Vâng, con lên trước nhé.”

“Được, tối nhớ ngủ sớm.”

“Dạ, con biết rồi.”

Về phòng, Thư Du lập tức nhắn lại cho Hàn Mĩ.

Hàn Mĩ đang thấp thỏm, vừa rồi nghe động tĩnh thì không giống nhắm vào Thư Du, nhưng dẫu sao cũng là gặp chuyện, cũng chẳng biết mấy người kia là ai.

“Sao rồi? Có chuyện gì thế?”

“Là người trong trường ạ.”

Hàn Mĩ hơi yên tâm hơn, may mà không phải người ngoài xã hội: “Vậy con không sao chứ? Giờ mấy đứa học sinh này toàn động tay động chân.”

Thư Du ngồi xuống, ánh mắt khựng lại giây lát rồi trả lời: “Con không sao, mẹ yên tâm.”

“Sau này gặp mấy chuyện thế thì con đừng xen vào. Nhỡ đâu gặp phải đứa liều mạng thì nguy.”

“Con biết rồi.”

Hàn Mĩ lại nói thêm vài câu, Thư Du chỉ khẽ đáp lời, nhưng trong đầu vẫn vang vọng những hình ảnh vừa rồi. Ánh mắt xa lạ và sắc lạnh ấy như một vết dao cứa sâu vào tâm trí, khiến sắc mặt cậu vốn chưa hoàn toàn hồi phục lại càng thêm tái nhợt.

Cúp máy xong, Thư Du mới vào nhà vệ sinh rửa tay. Lòng bàn tay cậu in hằn hai vết đỏ, hơi rát nhưng không nghiêm trọng.

Ăn tạm vài thứ rồi xé một tờ đề kiểm tra ra làm. Không gian rất yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng trò chuyện mơ hồ từ xa, nhưng lòng cậu lại chẳng thể nào bình tĩnh được.

Thư Du cầm bút ngồi một lúc, nhận ra hiệu suất quá thấp dứt khoát không làm nữa, lấy điện thoại ra. Do dự một chút, cậu mở đoạn video vừa quay, im lặng xem lại hai lần, nét mặt không biểu cảm nhưng ngón tay thì bất giác siết lại.

Kỷ Duệ nói không sai, chửi rủa mới chỉ là khởi đầu.

Có những rắc rối có thể né, nhưng cũng có những thứ, dù muốn tránh vẫn chẳng thể tránh được. Nó như quả cầu tuyết, càng lăn càng to, còn bản thân thì chỉ có thể đứng yên một chỗ, bất lực mà chờ nó đè xuống.