Nhưng thật ra Thư Du rất bình thản. Cậu chẳng có bao nhiêu tâm tư, cũng không nghĩ mình đang “trừ gian diệt ác”. Sương Mạn có thích cậu hay không không quan trọng. Quan trọng là cô ta đang tạo rắc rối, mà cậu thì không có tinh lực để đối phó với những rắc rối ấy.
Tuy cách xử lý không mấy cao siêu, nhưng hiệu quả lại rõ rệt. Các tiết Toán sau đó đều yên ổn hơn hẳn. Cậu cảm nhận được cô không ưa gì mình, nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc bắt bẻ bài vở.
Bắt bẻ thì bắt bẻ, cậu nghiêm túc sửa bài. Dù thỉnh thoảng bị gọi lên làm ví dụ tiêu biểu, nhưng từ đó về sau không bao giờ xung đột trực diện nữa. Nhận lỗi? Chỉ là chuyện nhích môi một chút thôi mà.
Thế nhưng chính vì càng như vậy, Sương Mạn càng giận đến nghiến răng. Còn mấy người ngồi xem kịch thì lại càng thấy buồn cười.
Đúng là nguồn vui bất tận!
Một tuần trôi qua, danh tiếng của Thư Du trong trường tăng vọt. Cậu từ “con cưng của giáo viên” chuyển sang được toàn thể học sinh biết mặt. Trên đường đi có người chào hỏi nhiều hơn hẳn, lớp cậu cũng nhờ vậy mà nổi tiếng, bầu không khí lớp học ngày càng sôi nổi.
Chiều thứ sáu tan học, Thư Du theo dòng người xuống lầu, nhưng không đi về phía cổng trường mà quay về ký túc xá.
Đợi bỏ cặp xong cậu mới ra khỏi cổng trường, sang siêu thị bên kia đường mua đồ.
Cậu hai tuần mới về nhà một lần, mà cuối tuần trường lại không mở căng tin, cậu cũng lười ra ngoài ăn mỗi ngày nên tiện tay mua một túi đầy đồ ăn vặt mang về, toàn là đồ ngọt, no lâu.
Trên đường về, Thư Du nhận được cuộc gọi của Hàn Mĩ. Nội dung không ngoài mấy câu quen thuộc, hỏi giờ cậu đang làm gì, rồi dặn nhớ ăn uống đầy đủ, ra ngoài phải cẩn thận…
Thư Du còn đang ngậm một viên socola trong miệng, ậm ừ trả lời.
Hàn Mĩ cũng không để tâm, vốn đã quen với sự chín chắn của cậu con trai lớn, nên mấy câu đáp lời ngắn ngủn nghe như qua loa thế này cũng không khiến bà lo lắng.
“Nhớ gọi điện cho em con đấy, cái thằng nhóc đó đến trường là mất hút, bận hơn cả con. Mẹ mà không lười đến trường nó thì còn lâu mới để yên cho nó!”
“Vâng, con sẽ gọi cho nó. Tuần này nó không được nghỉ à?”
“Hai hôm trước mới vào trường, nó bảo tuần sau trường có hoạt động khai giảng gì đó, phải tập dợt. Hôm qua còn gọi về bảo tuần này không về nữa.”
Thư Du liếc nhìn chiếc xe bên cạnh, hơi khựng lại rồi mới nói: “Vậy con sẽ gọi cho nó sau. Mới đầu năm học chắc cũng nhiều việc.”
“Có gì mà nhiều! Lớp mười cũng đâu phải mới lạ lẫm gì.” Hàn Mĩ hừ lạnh, không hài lòng với cách Thư Du cứ bênh em trai. “Chắc lại được phân tiết mục biểu diễn gì đó.”
“Thế thì tốt mà, chứng tỏ nó có tài.”
“Có ích gì cơ chứ!” Hàn Mĩ phản bác không chút nương tay.
Thư Du không đáp, tai đột nhiên bắt được một cái tên, cả người cứng lại, bước chân dừng hẳn.
Bên cạnh là một công viên mở, qua rặng cây có thể thấy thấp thoáng bóng người di chuyển bên trong.
Cậu bước vào trong vài bước, bên đó rõ ràng đang có chuyện.
Bình thường công viên này cũng khá đông người, nhưng giờ này thì vắng.
Có vẻ Hàn Mĩ cũng nghe thấy động tĩnh bên này, giọng bà bắt đầu lo lắng: “Tiểu Du? Con không sao chứ? Sao nghe như có tiếng đánh nhau?”
Thư Du không trả lời, chỉ ngây người nhìn đám đông hỗn loạn sau lùm cây, người hơi run lên.
“Không phải mày ngông cuồng lắm sao? Đến đây ngông cuồng tiếp đi! Mẹ kiếp, cũng có ngày hôm nay à!”
“Lão đại danh tiếng lẫy lừng Lê Giang Giới, giờ thành chó rồi sao?”
Thư Du cắn chặt răng, nhìn Lê Giang Giới nằm dưới đất không hề phản kháng, sắc mặt trắng bệch, tay siết chặt thành nắm đấm. Cậu cúp điện thoại, đổi sang chế độ quay phim.
“Thật là ghê tởm!”
…
Lê Giang Giới chỉ ôm đầu, chôn mặt vào khuỷu tay. Cơ thể đau nhói từng cơn nhưng chỉ hơi cau mày.
Xung quanh là hỗn loạn, chửi rủa, đánh đập, còn có cả ngọn lửa đang âm ỉ cháy…
Cậu nhắm mắt lại, đầu ngón tay cắm sâu vào lòng bàn tay, sắc mặt trắng nhợt.
“Giờ thì biết cúi đầu rồi à? Lúc trước sao không biết cúi đầu làm người?”
“Có bản lĩnh thì kiêu ngạo mãi đi chứ!”
Thư Du siết chặt điện thoại, ngón tay tái đi. Sau đó, cậu nhét máy vào túi, mắt hơi đỏ lên rồi bước ra ngoài.
Đám con trai đang đánh đấm chưa phát hiện ra cậu ngay, cho đến khi có người hét lên: “Thư Du!”
Cả đám khựng lại, nhìn Thư Du, sắc mặt lập tức khó coi.
Ở trường Trung học Cừ Thủy, ai mà không biết Thư Du là học sinh cưng của thầy cô, được cả ban giám hiệu yêu quý, cùng khối cũng chẳng mấy ai không biết cậu. Nhưng mấy chuyện thế này thì không phải ai được thầy cô quý cũng đủ sức dọa người.