Chương 14: Double Kill!

“Du ca, tay cậu bị mỏi à?”

Trong giờ ra chơi, Kỷ Duệ đột nhiên chú ý thấy cậu đang bóp tay, liền quan tâm hỏi một câu.

Thư Du cũng không giấu giếm, khẽ gật đầu. Trong lòng có chút hối hận, quả nhiên vẫn là không nên làm những việc mình không giỏi, cho dù chỉ là để gϊếŧ thời gian.

“Vậy lát nữa cậu ổn chứ? Không phải Sương Mạn bảo cậu lên bảng viết lại bài sao?”

Hôm nay là tiết Toán thứ hai. Sáng nay khi lớp trưởng đi lấy vở bài tập đã tiện thể mang lời nhắn về, nói rằng lát nữa Thư Du sẽ phải lên bảng trình bày cách giải câu cuối cùng của bài điền vào chỗ trống trong bài tập tiết trước.

Người tinh ý đều nhìn ra ngay, đây là một màn trả đũa. Bài giảng tiết đầu vốn dĩ cả lớp đều tự học, dù có chút lỗi nhỏ nhưng cũng không đến mức phải lên bảng giảng lại rườm rà như thế, chỉ cần nhấn mạnh mấy điểm chính là đủ. Cách sắp xếp này vừa phí thời gian vừa lãng phí tài năng.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến tình huống tiết trước, ai cũng hiểu rõ như gương đây mới chỉ là màn dạo đầu.

Thư Du dĩ nhiên cũng biết điều đó.

“Không sao đâu, yên tâm đi.”

“Cậu nói xem, có phải cô ta bị bệnh không? Muốn gây khó dễ cũng không tìm lấy lý do cho đàng hoàng. Câu này á? Ngay cả tôi còn làm đúng, chẳng lẽ cô ta nghĩ IQ cả lớp có vấn đề chắc?” Kỷ Duệ trừng mắt đầy khó hiểu.

Nhưng hiểu hay không thì mặc kệ, Thư Du vẫn ngoan ngoãn bước lên bảng, đem toàn bộ các bước giải đã viết sẵn trên giấy nháp từ sáng chép lại, chưa đến ba phút là xong.

Thế mà Sương Mạn lại không cho cậu về chỗ, nhìn đáp án chiếm chưa đầy nửa bảng mà vẫn không hài lòng: “Chỉ có từng này thôi à? Em thấy cần thiết để lãng phí ba phút của cả lớp sao?”

Cả lớp lập tức im phăng phắc, nín thở chờ xem.

Quả nhiên, không đơn giản như vậy.

Hầu như cùng một lúc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Thư Du, muốn xem cậu sẽ đối phó thế nào.

Nhưng rất tiếc, chẳng có màn đối đầu kịch tính nào cả. Vì “chiến binh” của họ đột ngột thay đổi chiến thuật, quay sang nhập vai học sinh ngoan hiền, làm như không hề nhận ra sự cố ý gây khó dễ, thậm chí còn bình thản tiếp lời: “Em nghĩ đã là lời dặn của cô thì chắc chắn là có lý do. Có thể phần em viết chưa đủ hoàn chỉnh, nhưng chính những chỗ chưa hoàn chỉnh ấy lại là điểm dễ bị các bạn khác bỏ sót, nên em thấy cần thiết phải bổ sung.”

Nghe xong câu này. Trời ạ, phải nhịn cười đến phát khổ!

Lỗi tôi nhận rồi, giờ là lúc cô kiếm chuyện đấy, cứ tự nhiên nhé. Nhưng nhớ giải thích rõ cho tôi nghe đấy, tôi hóng lắm!

Trên bục giảng, sắc mặt Sương Mạn quả thật biến xanh. Vốn đã gầy gò, giờ tức đến độ mặt nhọn như cái dùi, nhìn mà chỉ muốn đập vỡ cái vẻ “nghiêm túc” của cậu trước mặt.

Dưới lớp, ai nấy đều cúi đầu kịp thời, một nửa để tránh ánh nhìn, một nửa để nhịn cười.

Lúc trước cô bảo tôi không nể mặt? Giờ thì đủ nể mặt rồi nhé? Khen cô rồi nhé? Khiêm tốn lắm rồi nhé? Vậy mà cô vẫn tức đến nghiến răng! Ha, cô định đánh tôi à?

Giờ thì hiểu vì sao Thư Du được nhiều thầy cô quý mến đến vậy. Cái kiểu biết tiến biết lùi, gương mặt nào cũng dùng được như thế ai mà không thích cho được?

Dĩ nhiên, kiểu người như Sương Mạn thì không đời nào ưa nổi. Bởi vì cô ta vốn đến để gây chuyện, chọn một đề bài đơn giản như vậy mà vẫn cố moi móc, chỉ để ép Thư Du phải vắt óc mà biểu diễn bản lĩnh, vậy mà cậu lại dứt khoát chịu thua, gọn ghẽ dứt điểm, không hề phản kháng chẳng khác nào đấm vào bông, mà bên trong bông còn nhét đá.

Sương Mạn trừng mắt nhìn cậu, cố gắng giữ giọng “dịu dàng” nhưng ai cũng nghe ra đang nghiến răng: “Vậy khi làm bài, em có phát hiện ra chỗ nào đề có thể gài bẫy không?”

Thư Du hơi ngừng một chút, ra vẻ suy nghĩ kỹ rồi đáp: “Dạ không. Lúc làm em không nghĩ nhiều như vậy, chỉ cảm thấy mấy con số trong đề được sắp xếp khéo, giúp đơn giản hóa việc tính toán.”

Một câu đơn giản — đề dễ quá, em không cần động não nhiều.

Sương Mạn không nhịn nổi nữa: “Thôi được rồi, về chỗ đi.” Nhưng tiết này dứt khoát không thể để mất mặt, nên cô ta lại quay sang răn dạy cả lớp một trận: “Câu này đúng là dễ, nhưng tôi muốn nhấn mạnh vì đề thi có thể thay đổi. Người làm sai thì phải nghiêm túc rút kinh nghiệm, làm đúng cũng đừng tưởng mình giỏi, thi đại học đâu phải đề cho không thế này. Sau này tôi sẽ tìm thời gian dành riêng một tiết để làm chủ đề tương tự, mong các em nghiêm túc với từng câu hỏi!”

Dưới lớp vẫn im lặng như tờ, ai nấy đều ra vẻ chăm chú lắng nghe, tạo đủ không khí cho tiết học.

Nhưng ai hiểu thì hiểu — “tìm thời gian” của cô ta cũng giống như “lần sau gặp lại” trong xã giao — tức là sẽ chẳng bao giờ có đâu.

Một trận chiến nhẹ nhàng nhưng hoàn mỹ.

Double Kill!

Vừa bước xuống, Thư Du lập tức nhận được ánh mắt thán phục từ bốn phía, nhất là bên phải. Kỷ Duệ thậm chí còn công khai giơ ngón cái lên, hào hứng đến mức không giấu nổi.