Chương 13: Double Kill!

Tiết mục nhỏ trước giờ học cứ thế mà trôi qua, ngoài người trong cuộc ra, e rằng những người khác đều xem như một trò cười mà thôi. Mà những trò cười như thế, mỗi ngày đều có thể xảy ra, chẳng có gì mới mẻ, cũng không đáng để bàn tán thêm.

Thư Du cũng thu lại tâm trí, mãi đến tối khi quay về ký túc xá mới lần nữa bị sự hiện diện của Diêu Đình Tân và Phó Chi Lân nhắc nhở.

Có những thứ cậu càng muốn tránh xa, thì lại càng không có chỗ để trốn.

Diêu Đình Tân vẫn giữ bộ dạng không ưa gì cậu, chỉ là không còn cố ý gây sự như ban ngày nữa. Ở chung một không gian thì coi như tạm hòa bình, có chăng chỉ tội cho người ngoài cuộc trong ký túc xá.

Kỷ Duệ trái ngược hoàn toàn với vẻ vui vẻ của ngày hôm trước, giờ như đi trên băng mỏng trong phòng, nhìn người này lại nhìn người kia, cuối cùng đành cam chịu leo lên giường ôm điện thoại làm không khí yên tĩnh, nhưng vẫn không nhịn được mà nhắn tin cho Thư Du tìm sự đồng cảm: “Du ca, cậu có thấy bầu không khí trong phòng kỳ kỳ không?”

Thư Du nhìn thấy tin nhắn thì đã qua năm phút, quay đầu nhìn thì thấy cậu ta đang bận rộn chơi game, trông có vẻ rất bận, nên cũng không trả lời nữa.

Dù sao tình hình hiện tại vẫn tốt hơn cậu tưởng, chuyện sau này thì để sau này tính.

Đến giờ ngủ, Diêu Đình Tân nằm giường trên của cậu, vừa leo lên đã bắt đầu trải giường ầm ầm, khiến Thư Du dù có đeo tai nghe cũng bị ảnh hưởng. Kỷ Duệ ở phía sau chọt chọt cậu, thấy cậu quay lại thì chỉ vào điện thoại.

Thư Du liếc một cái, trả lời cậu ta: “Thần tượng của cậu chắc tâm trạng không tốt, cậu có thể tỏa ra một chút đáng yêu để an ủi anh ta.”

“… Tôi không làm được đâu, tôi quyết định đổi thần tượng.”

“…”

Hay thật, mới có một ngày mà đã mất hai fan rồi.

Thư Du bật cười, rồi lại thấy một nhóm chat mới hiện ra trong khung trò chuyện tên nhóm là số phòng ký túc xá của họ, nhóm trưởng là Phó Chi Lân.

“Có người mấy ngày nay thất tình, chịu khó nhịn một chút đừng chấp làm gì, mấy hôm nữa sẽ ổn thôi.”

Thất tình thật hay không thì khó nói, nhưng đây chắc chắn là một lý do hợp lý.

Kỷ Duệ lập tức trả lời: “Rõ rồi!”

Sau khi khâu này trôi qua, Phó Chi Lân mới thêm Diêu Đình Tân vào nhóm, bề ngoài thì mọi thứ vẫn bình yên như chưa có gì.

Nhưng có người lại cực kỳ kích động, nhắn liên tục cho Thư Du: “Tôi quyết định rồi, thần tượng mới của tôi là Phó ca! Vừa đẹp trai vừa dễ gần! Không hổ là người mà tôi, một fan cũ của hai thần tượng trước có thể làm bạn! Đây mới là đại boss thực sự!”

Thư Du thật sự không biết phải nói gì, chỉ đành gửi một cái icon coi như khích lệ.

Chưa bao lâu, Kỷ Duệ lại gửi một ảnh chụp màn hình trò chơi, kèm theo lời tuyên bố đầy tự hào: “Dũng cảm theo đuổi tình yêu, thích là nói liền!”

Không cần nói cũng biết, người chơi còn lại trong ảnh chính là Phó Chi Lân — đúng là thích là nói, theo đuổi là theo ngay.

“Mấy cậu chơi ở khu nào vậy?”

“???” Kỷ Duệ sững sờ nhìn cậu, mắt tròn xoe như chuông đồng.

Thư Du đưa màn hình game của mình cho cậu ta xem, vừa nhìn Kỷ Duệ lại càng hoảng hồn hơn, định nói gì đó nhưng lại phát hiện môi trường không tiện, liền lật điện thoại ra gõ chữ lia lịa: “Sao rank cậu lại cao hơn tôi! Không thể nào!”

“Tôi thuê người chơi hộ thôi.”

“… Bạn cùng bàn, đây không phải là cậu trong tưởng tượng của tôi.”

“Một lúc nữa sẽ là rồi.”

Người mà Thư Du nhờ chơi giúp đương nhiên là Lương Lãng, mà thậm chí game này cũng là do Lương Lãng tải về. Vì mẹ cậu ta quản rất chặt, mỗi tuần về nhà đều bị kiểm tra điện thoại, nên sau một thời gian cũng ngại phải gỡ cài đặt mỗi tuần rồi chờ đến thứ hai mới tải lại. Sau cùng, cậu ta trực tiếp dùng tài khoản của Thư Du, cuối tuần thì nhờ cậu log in hộ làm nhiệm vụ hàng ngày. Nhưng cũng chỉ làm mấy nhiệm vụ đơn giản thôi.

Chơi vài ván xong, Kỷ Duệ không nhịn được phải lên tiếng trong khung chat: “Tôi sai rồi bạn cùng bàn, đúng là cậu mà tôi quen, đợi đó, ván sau tôi sẽ bảo vệ cậu!”

“Cậu cũng chẳng sống được lâu hơn tôi là bao.”

“Cậu nói thế không đúng, chiến trường biến hóa khôn lường, tôi sống hơn cậu năm giây cũng là bản lĩnh đấy! Nhưng không sao, chúng ta đều yếu, có Phó ca và mấy người bạn của ảnh là đủ rồi.”

Thư Du đơn thuần là không ngủ được, thay vì ngồi không ngẩn ngơ thì tìm việc gì đó để làm. Sự nhiệt tình của Kỷ Duệ đúng là có thể giúp giảm căng thẳng. Còn chơi có tốt hay không thì không quan trọng, chỉ cần không kéo chân đồng đội là được. Dĩ nhiên, ngày mai sáng sớm chắc Lương Lãng sẽ xông đến mắng cậu một trận.

Nhưng hiện tại mà nói, trong đội có đại thần hình như cũng chẳng cần lo lắng gì.

Thế là, Thư Du — vốn rất có kỷ luật — liên tục hai đêm thức khuya mà lại không phải làm chuyện gì nghiêm túc. Thành quả lớn nhất là sáng hôm sau nhận được tin nhắn hỏi thăm "ân cần" từ Lương Lãng, bởi vì cậu ta không tài nào tin nổi số trang bị và vật phẩm mới kia từ đâu mà có. Việc Thư Du chơi game trong thời gian ở trường đã đủ khiến cậu ta kinh ngạc, huống chi còn kiếm được nhiều chiến lợi phẩm đến vậy, đến mức cậu ta tưởng mình đang nằm mơ.

Về chuyện này, Thư Du chỉ trả lời rất đúng trọng tâm: “Bạn cùng phòng tao chơi giỏi.”

Tất nhiên, bạn cùng phòng này còn có “hack”, nhưng đấy lại là chuyện khác. Phó Chi Lân sau đó cũng giải thích rằng bạn cậu ta là dân chuyên cày thuê, đều là do luyện mà thành.

Kỷ Duệ vừa nghe xong liền bán mình, lập tức cùng Phó Chi Lân ký kết mối quan hệ “lên rank trọn đời”. Còn với Thư Du, chơi game chỉ đơn giản là giúp cậu ngủ ngon hơn, tất nhiên chẳng buồn quan tâm tới mấy chuyện khác, dù sao cũng không nghĩ sẽ có dịp như vậy nữa.