Chương 12: Dải ngân hà bao la

Mặc dù chuyện tiết Toán hôm đó có người cho rằng Thư Du đã giúp Lê Giang Giới giải vây, nhưng nghĩ kỹ lại thì lý do này chẳng hợp lý. Hai người vốn chẳng có mối quan hệ nào, thuộc về hai thế giới khác nhau.

Thế nhưng câu hỏi của Phó Chi Lân lại khiến lòng Thư Du khẽ chấn động. Cậu không hề chột dạ, nhưng cũng chẳng muốn để ai biết chuyện đó, giống như chuyện của Kỷ Duệ, những cảm xúc từng ngưỡng mộ trong quá khứ chỉ cần mãi mãi dừng lại ở quá khứ là đủ rồi.

Cũng như quá khứ của Lê Giang Giới, bất kể tương lai ra sao, cậu thiếu niên mười sáu tuổi năm đó… vĩnh viễn đã là quá khứ.

Tiếng chuông tan tiết vang lên hòa cùng âm thanh ồn ào xung quanh, Thư Du len qua đám học sinh chen chúc trên cầu thang trở lại tầng ba, rồi đi thẳng đến văn phòng giáo viên để lấy tài liệu cho tiết học tiếp theo.

Thầy Đào là giáo viên chủ nhiệm kiêm dạy Vật lý lớp cậu. Vì lần trước vụ bầu ban cán sự xảy ra chút lúng túng, thầy dứt khoát giao luôn vị trí cán sự môn của mình cho Thư Du. Tuy có phần thiên vị rõ ràng, nhưng thật ra vị trí đó cũng chẳng ai dám tranh giành với cậu.

Khi quay lại lớp học, phía sau lớp đã hỗn loạn cả lên. Vài nam sinh tụ tập quanh chỗ ngồi của Thư Du, mà đối tượng bị nhắm đến đương nhiên là người ngồi phía sau cậu — Lê Giang Giới.

Thư Du nhíu mày, lập tức bước nhanh đến, liền thấy Kỷ Duệ đang cầm khăn giấy lau sạch nước trên ghế ngồi của Lê Giang Giới, vết nước loang đến tận dưới đất. Không cần hỏi cũng đoán được vừa xảy ra chuyện gì.

“Không phải chỉ là thi được thủ khoa trường à? Có gì ghê gớm chứ? Lẽ ra nên qua bên trường đối diện chứ? Giờ ở đây có phải thấy bức bối không?”

Người lên tiếng đầu tiên là Ngô Khải — con trai của cô giáo dạy cấp hai ở trường. Dù mẹ cậu ta rất giỏi, đã dạy ra không ít học sinh đỗ vào trường trung học hàng đầu đối diện, nhưng cậu ta thì lại chẳng thừa hưởng được gì. Luôn lẹt đẹt phía dưới bảng thành tích, điểm thi cấp ba vừa đủ ngấp nghé qua tiêu chuẩn, nhưng nhờ có quan hệ nên vẫn được xếp vào lớp tốt. Trước đây còn học chung lớp với Thư Du.

Hiện giờ, rõ ràng hắn đang chĩa mũi dùi vào Lê Giang Giới. Người kia chẳng đáp lời, chỉ im lặng làm cùng việc với Kỷ Duệ, dùng khăn giấy hút bớt nước trên quyển sách giáo khoa đã bị ướt.

“Sao hả? Không nói gì tức là coi thường bọn này đúng không? Định thi đại học rồi làm nên chuyện à?”

“Thôi được rồi, sắp vào học rồi, đi thôi đi thôi.” Có người bên cạnh khuyên can.

Nhưng Ngô Khải chẳng chịu buông tha, lại hất nốt nửa cốc nước lên bàn, sau đó còn cố đá một cú khi quay người đi. Nước tràn ra từ mặt bàn, văng tung tóe khắp nơi, đầu tiên làm ướt luôn cả ghế của Thư Du.

Kỷ Duệ không dám hé răng, nước mắt lưng tròng ôm chặt lấy cặp của Thư Du, ánh mắt cuối cùng cũng tìm được cứu tinh giữa đám đông.

“Du ca, cuối cùng cậu cũng về rồi!”

Cứu với! Nổi loạn rồi! Tí nữa là đánh nhau thật rồi đấy!

Thấy Thư Du quay lại, mấy nam sinh đang khuyên can cũng nhanh chóng ra tay, vừa lôi vừa kéo Ngô Khải về phía sau lớp.

“Làm gì đấy! Cậu ta về thì sao? Mày sợ nó chắc?”

“Tôi chịu cậu rồi đấy, chưa bị dạy dỗ đủ hay sao? Thầy Đào thích cậu ta không kém gì cô Lý Sa đâu!”

Lý Sa là giáo viên chủ nhiệm lớp Thư Du hồi lớp 10, hiện đang nghỉ thai sản. Nếu không thì giờ đang làm chủ nhiệm lớp bên cạnh rồi.

“Chỉ giỏi mách lẻo thôi mà? Diễn cũng giỏi đấy! Đừng tưởng không ai biết bộ mặt thật, cậu ta cũng chẳng sạch sẽ hơn tên họ Lê là bao!” Ngô Khải hằn học nhìn Thư Du, ánh mắt đầy giễu cợt, rồi hậm hực bỏ ra khỏi lớp.

Những nam sinh còn lại như trút được gánh nặng, không phải vì họ nhát gan, mà đúng là chẳng đủ bản lĩnh mà theo chân Ngô Khải gây sự. Đám “huynh đệ ruột” của hắn giờ đang ở khu khác tập trung học bù, sống ung dung như trên thiên đường.

Thư Du nghe hết cuộc đối thoại nhưng không nói gì, chỉ cúi đầu lau chỗ ngồi của mình bị nước vấy bẩn.

Hai nữ sinh ngồi phía trước nhanh chóng đưa khăn giấy, thậm chí có cả một chiếc khăn sạch.

“Không sao đâu, khăn này để dùng cho lớp lúc tổng vệ sinh ấy, mới tinh đấy, cậu cứ dùng đi, sắp vào tiết rồi.”

Thư Du cũng không từ chối nữa: “Cảm ơn.”

Nữ sinh kia đỏ mặt quay ngay đầu đi.

Kỷ Duệ ở bên nháy mắt liên tục, nhìn mặt Thư Du rồi lại liếc bóng lưng bạn gái bàn trước, cứ như vừa phát hiện bí mật động trời nào đó, tự cười hề hề một mình.

Thư Du chẳng thèm để ý. Tầm mắt liếc qua phía sau, thấy Lê Giang Giới đã bỏ cuốn sách vật lý ướt sũng sang bàn bên cạnh, hiện đang gom hết đống khăn giấy đã dùng vào túi rác. Nhưng trên mặt bàn vẫn còn loang lổ nước mà không còn giấy để lau.

Cậu dừng tay một chút, lau xong chiếc ghế của mình rồi đưa khăn cho người phía sau.

“Dùng xong thì mang ra lan can ngoài hành lang phơi khô là được.”

Lê Giang Giới ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt lạnh lẽo như đáy hồ mùa đông, giấu kín hết thảy mọi cảm xúc. Nếu không từng thật sự thấy dáng vẻ trước kia của anh, chẳng ai có thể liên tưởng đôi mắt này với những từ như “tự tin”, “rực rỡ” hay “ngông cuồng tùy ý” của một thiếu niên từng khiến người ta ngước nhìn.

Dải ngân hà từng rực rỡ ấy, nay chỉ còn là một vực sâu không đáy — cũng giống như con người này, khiến ai nấy đều phải dè chừng né tránh.

Thư Du không đợi anh đưa tay nhận, chỉ đặt khăn lên bàn rồi xoay người về lại chỗ ngồi, lặng lẽ dọn lại đống bàn học hỗn độn của mình, không nói một lời.