Chương 10: “Cậu ấy biết.”

“Không không không! Thế thì không được! Sao tôi có thể bỏ rơi cậu!” Kỷ Duệ nghiêm túc: “Yên tâm, dù sao điểm tôi cũng chả cao, cô ta muốn lấy thì lấy, tôi nhất định đứng về phía cậu, không khuất phục!”

Thư Du bị vẻ mặt của cậu ta chọc cười, đứng dậy cắt ngang lời: “Đi thôi, vào tiết rồi.”

“Tuân lệnh!”

Tiết Thể dục như thường lệ được tổ chức ở nhà thi đấu phía nam trường. Trường Trung học Cừ Thủy tuy không quá nổi tiếng, nhưng cơ sở vật chất chẳng hề thua kém ai. Trường được xây trên nền một trường thể thao cũ nên thiết bị thể chất gần như đứng đầu toàn thành phố. Với họ, Thể dục được coi trọng chẳng kém gì các môn văn hóa. Đây cũng là lý do mà những học sinh như Diêu Đình Tân, dù điểm trung bình lẹt đẹt, vẫn được nhà trường đặc biệt chú ý.

Có lẽ vì là tiết học đầu tiên, thầy giáo thể dục khá dễ tính. Sau khi điểm danh ở sân bóng rổ ngoài trời trước khu giảng đường, cho khởi động nhẹ nhàng và chạy hai vòng rồi giải tán.

“Tiết của tôi không cho phép vắng mặt. Nếu cơ thể không khỏe thì phải xin phép trước, con gái nếu có lý do đặc biệt thì có thể xin nghỉ ngồi bên cạnh, nhưng tuyệt đối không được giữa chừng quay lại lớp học, nghe rõ chưa!”

Thầy thể dục mà lớp cậu gặp họ Lý, nghe nói là thầy cũ từ thời trường còn là trường thể thao, giờ đã sắp nghỉ hưu, nhưng khi nghiêm khắc lên thì giọng vẫn vang dội đầy khí thế. Nói xong, thầy đội chiếc mũ rơm cũ của mình rồi đi xa, để lại mấy chục con người đứng ngơ ngác tại chỗ.

“Lớp mình đúng là số hưởng ‘ngược’, vừa có Sương Mạn lại thêm thầy Lý đại ma vương, đây là muốn lấy mạng tụi mình à…”

“Tôi đã có thể hình dung ra cảnh đời khốn khổ của mình trong học kỳ này rồi.”

“Thật đáng thương, mấy người nhìn thầy lớp bên cạnh đi, trông hiền khô luôn á…”

“Nhưng mà thầy vừa bảo không được vắng học, lớp mình chẳng phải có một người ‘khó lộ mặt’ sao?”

“Chậc, ai biết được, tiết này cậu ta cũng chẳng có mặt…”

Thư Du chỉ im lặng băng qua hàng ngũ, bên tai toàn là những tiếng than vãn, không thiếu những lời còn dang dở từ trong lớp được mang theo ra đây.

“Du ca!”

Thư Du bị một giọng nói quen thuộc kéo về thực tại, ngẩng đầu lên đã thấy phía sân thể dục lớp bên có một nam sinh đang ngóng trông, vừa gọi vừa bước tới vẫy tay: “Mới có hai tháng mà người anh em chí cốt đã quên tao rồi à? Tình bạn cùng giường của chúng ta đâu rồi? Đi, chơi bóng đi!”

“Không đủ người à?” Thư Du còn chưa kịp nói gì thì đã bị lôi tuột sang sân của lớp bên, những người bên trong thì đều là người quen.

“Lương Lãng, con mắt mày cũng tinh đấy nhỉ! Tao còn tưởng mày đi đâu rồi cơ.” Người vừa nói là Đoạn Nghiêm, bạn cùng phòng cũ của Thư Du.

Lương Lãng lập tức vỗ vai Thư Du đầy tự hào: “Tất nhiên rồi! Tao vừa thấy cậu ấy bước xuống là bám theo ngay!”

Thư Du cuối cùng cũng hất được cánh tay của cậu ta ra, nhíu mày xoa xoa vai, bất lực nói: “Mày có thể nhẹ tay chút được không? Có thù gì tao sao?”

“Sao thế được! Để tao bóp cho nhé, không đau đâu!”

“Chậc, buồn nôn thật.”

Đám người bên cạnh đồng loạt trợn trắng mắt, nhưng cũng chẳng lạ gì nữa, cái kiểu lả lướt này mà vẫn có bạn gái, họ còn có thể nói gì đây?

Nhịn thôi!

Thư Du cũng không chịu nổi cái kiểu kịch quá đà bất thình lình đó, lập tức gạt tay cậu ta ra: “Tránh xa tao ra, tao không muốn lại bị viết vào tiểu thuyết đâu.”

“Yên tâm đi cô ấy đang học, không thấy được đâu, trong sạch của mày vẫn còn nguyên đấy… Mẹ nó!”

Lương Lãng đang cam đoan chắc nịch thì giữa chừng đột ngột kéo mạnh Thư Du một cái, ngay sau đó một quả bóng rổ lao vèo qua đúng chỗ cậu vừa đứng, nảy mạnh trên mặt đất phía sau rồi được một nam sinh chạy tới đón gọn, dẫn bóng trở lại sân lớp Một.

Tiếng động bất ngờ khiến không chỉ Thư Du mà cả đám người bên cạnh cũng giật mình né sang một bước, sau đó không hẹn mà cùng nhìn về phía người ném bóng.

Bên đó, Diêu Đình Tân vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn về phía họ, khoanh tay, cười nhạt nói: “Xin lỗi nhé, trượt tay.”

“Xạo chó vừa! Trượt tay mà còn ném mạnh như vậy à?” Lương Lãng phản ứng ngay lập tức, bực tới mức muốn xông lên ăn thua đủ.

Nếu lúc nãy mắt cậu không tinh thì cú đó nhắm thẳng vào sau đầu Thư Du rồi còn gì!!

“Chỗ rộng thế mà các cậu cứ phải đứng ngay chính giữa nói chuyện, chẳng lẽ còn phải bảo quả bóng né đường cho các cậu à?” Diêu Đình Tân khinh khỉnh cười, rồi quay sang xoay xoay bóng trong tay nhìn Thư Du: “Tưởng học sinh ngoan chỉ chơi với học sinh ngoan, ai ngờ còn biết chọn đúng mấy đứa gây chuyện để kết bạn, mở mang tầm mắt thật.”

“Mày nói ai đấy!” Lương Lãng tức giận, nhưng bị Thư Du kéo lại.

“Không nói ai cả. Tôi thấy mấy cậu cũng chẳng chơi, hay là nhường sân đi?”

“Không nhường! Ai bảo tụi tao không chơi?”

Diêu Đình Tân còn định nói thêm thì bị Phó Chi Lân gọi đi, trước khi quay đi còn để lại ánh mắt đầy khıêυ khí©h, tay ném bóng thẳng vào rổ ba điểm gọn gẽ.

“Đệch! Trước giờ tao chưa từng phát hiện ra tên này đáng ghét như vậy!”

“Trước kia mày còn là fanboy đấy.” Thư Du nhắc nhở.

“Mắt tao bị mù rồi!”

“Đi đi đi, đổi chỗ khác, mất cả hứng!”