Hành trình đến trường mới.
Ở khu vực Hoành Cừ, Trường Trung học Phổ thông Cừ Thủy vẫn còn khá yên ắng.
So với cảnh náo nhiệt từ sáng sớm ở Trường Trung học Hằng Nghị đối diện, Cừ Thủy phải đến tám giờ mới bắt đầu lác đác có người đến nhập học.
Từ con phố phía ngoài đi bộ vào, phần lớn người đi đường đều là học sinh của Hằng Nghị.
Thư Du kéo hai chiếc vali cũ kỹ của mình, len lỏi giữa dòng xe cộ chen chúc. Giữa cái nóng oi bức mùa hè, chiếc áo thun mỏng đã ướt đẫm mồ hôi.
Phía sau, một người đàn ông từ chiếc xe ba bánh điện bê xuống một cái thùng lớn, rồi lại xách thêm một túi đồ, lặng lẽ cúi đầu đi theo sau Thư Du.
Người phụ nữ đi sau cùng nhìn theo bóng dáng phía trước, không kìm được mà nổi giận: “Lúc nào cũng giả câm giả điếc, chuyện khó khăn thì toàn đùn đẩy cho người khác, phải không?”
“Mẹ, đừng nói nữa mà đang ở ngoài đấy, lát nữa lỡ bạn học của anh nghe thấy thì sao.”
Thư Sân – cậu bé đứng bên cạnh, kéo tay áo mẹ nhỏ nhẹ khuyên nhủ.
Người phụ nữ hạ giọng một chút, nhưng miệng vẫn không ngừng cằn nhằn: “Mẹ nói sai chỗ nào à? Mày nói xem, có ai như nó không cứ như thể mẹ mắc nợ nó vậy…”
Thư Sân thở dài, vừa phụ giúp mẹ chuyển đồ xuống xe, vừa dỗ dành: “Vâng vâng, mẹ nói đúng. Mẹ bớt giận đi, hôm nay là ngày nhập học của anh mà. Mẹ nể mặt anh đi, đừng nổi nóng nữa tức giận hại sức khỏe đó…”
“Thôi được rồi, con cũng đừng càm ràm nữa. Trông chừng xe cộ kìa, trường học còn một đoạn nữa cơ.”
Người phụ nữ xách theo chiếc túi chăn màn to tướng rồi bước tiếp.
Thư Sân nhìn bóng họ dần đi xa, người xung quanh ngày càng đông, cậu liền kéo thấp vành mũ, ngồi vào ghế trước của chiếc ba bánh điện rồi mở máy MP3 trong túi.
Thư Du cảm thấy người như sắp ngất vì nóng, cắm cúi bước đi, đến một bãi đất trống thì hít sâu một hơi thật mạnh.
Nghiêng đầu sang bên, cậu thấy năm chữ to, đầy khí thế được khắc trên một tảng đá dựng đứng: “Trường Trung học Hằng Nghị”
Thư Du nhìn chằm chằm vào tảng đá một lúc, rồi lại nhìn cổng trường nhộn nhịp và những gương mặt rạng rỡ đầy tiếng cười…
Cậu cúi đầu, xoay người định băng qua đường. Hai người phía sau cũng đi theo, ánh mắt họ khi nhìn về phía ngôi trường đều mang đầy cảm xúc riêng.
Thư Du không mảy may quan tâm, cũng chẳng thèm nhìn lại, cứ thế dửng dưng băng qua đường.
Trước cổng trường, chỉ có vài tình nguyện viên mang thẻ, đang tụm lại tán gẫu. Vì không phải là học sinh mới nên Thư Du cũng chẳng cần ai hướng dẫn, cậu lẳng lặng đi vòng sau lưng họ rồi bước vào trường.
Bên trong trường học như một thế giới tách biệt khỏi ồn ào ngoài kia, chỉ là sự yên tĩnh và mát mẻ này lại mang theo chút gượng gạo, đến cả hàng cây đung đưa cũng thấp thoáng vẻ mệt mỏi.
Khối lớp 11 năm nay được xếp lại lớp, ký túc xá cũng đổi mới, Thư Du đành phải lên tòa nhà dạy học để làm thủ tục.
“Ba, mẹ, ba mẹ chờ con ở đây một lát, con lên trên làm thủ tục.”
“Con có mang tiền không?” Hàn Mĩ hỏi.
“Có mà, ba đưa con rồi.”
Thư Du chạy lên tầng ba, tìm đến văn phòng của giáo viên chủ nhiệm lớp mới.
Phòng làm việc có bốn thầy cô, giờ này ai cũng đang nhàn nhã.
“Nhìn bên kia kìa, học sinh bên đó không biết dậy chưa nữa.”
“Nói gì chứ, sao so sánh được, có muốn cũng không với tới!”
“Thật là bực mình, hai trường này lại đặt ngay đối diện nhau…”
“Ai mà chẳng thấy phiền, đến cả giáo viên đi làm cũng phải né trái rẽ phải, nhìn là thấy khó chịu.”
“Thôi nói mấy chuyện đó làm gì, lo việc giảng dạy năm nay đi. Dù học sinh thế nào, mình là giáo viên vẫn phải làm tròn bổn phận.”
“Thầy Đào nói đúng đấy, nhưng sự thật vẫn là như vậy mà. Hơn nữa, lớp thầy dạy là lớp tốt nhất trường, thầy đương nhiên thấy dễ chịu rồi.”
“Cũng như nhau thôi, cũng chỉ có mình Thư Du là đáng kể.”
“Chỉ cần có một người như vậy là đủ rồi. Sau này…”
Cốc cốc cốc!
Tiếng gõ cửa cắt ngang cuộc trò chuyện. Các thầy cô lập tức trở về chỗ ngồi, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía cửa.
Thầy Đào Ích Lâm – người ngồi gần cửa nhất, lên tiếng: “Mời vào.”
Thư Du đẩy cửa bước vào, chào các thầy cô một lượt, sau đó đứng trước bàn thầy Đào.
“Chào thầy Đào, em là Thư Du. Từ lớp 11 em chuyển vào lớp Một, hôm nay đến làm thủ tục nhập học.”
“Ừ, thầy biết.” Thầy Đào mỉm cười, vẻ mặt vô cùng chân thành, rõ ràng rất hài lòng với Thư Du.