Chương 2

Đang vào mùa thu hoạch, những thôn gặt sớm đã thu hoạch xong. Dân làng giữ lại phần lương thực dự trữ, còn lại đều mang ra huyện thành bán. Trong thành đã có các thương nhân buôn lương thực chờ sẵn để thu mua. Hằng năm, từ giờ cho đến khoảng một tháng sau, huyện thành đều náo nhiệt hơn hẳn.

Hạ Thời thường xuyên đến huyện thành nên đã sớm quen với cảnh này. Nàng lách qua những người bán lương thực rồi đi thẳng vào trong thành.

Trong thành vẫn tấp nập, Hạ Thời ở trong núi đã lâu cũng không biết hôm nay là ngày gì, nhưng người đi lại trên phố đông hơn hẳn ngày thường. Nàng đi trên phố, thỉnh thoảng phải nép sang một bên để tránh máu hươu dính vào quần áo của người khác.

Cứ thế đi một loáng, Hạ Thời cuối cùng cũng đến được cửa sau của quán ăn quen thuộc.

Chưởng quỹ Minh Tuyền Lâu đã chờ sẵn ở cửa sau, vẻ mặt đang bực bội, nhưng vừa thấy Hạ Thời liền lập tức tươi cười. Đương nhiên, nụ cười này không phải dành cho Hạ Thời, mà là cho con hươu trên vai nàng: “Tốt lắm, tốt lắm! Tiểu Hạ ngươi quả là lợi hại, nói săn được hươu là săn được ngay. Mau, mau, người đâu, khiêng con hươu này xuống đi, vác thứ nặng trịch này thêm nữa chắc chết mệt.”

Lời ông ta vừa dứt, hai người làm ở bếp sau của Minh Tuyền Lâu đã tiến tới, cùng lúc đưa tay định đỡ lấy con hươu.

Hạ Thời nghiêng người, né khỏi tay hai người, ánh mắt nhìn thẳng về phía chưởng quỹ Minh Tuyền Lâu. Ông ta thấy vậy, vẻ mặt chợt hiểu ra, lập tức thò tay vào áo, lấy ra hai thỏi bạc đưa qua: “Đây, tiền hàng đây.”

Thế nhưng Hạ Thời chỉ liếc qua, vẫn đứng im không nhúc nhích.

Khóe miệng chưởng quỹ giật giật, đành phải thò tay vào ống tay áo, móc thêm một thỏi bạc nữa: “Được rồi, thêm cả tiền cọc, tổng cộng ba mươi lượng.”

Lúc này Hạ Thời mới nhận bạc, rồi giao con hươu cho hai người làm – đây là giá đã thỏa thuận từ trước. Gần đây huyện thành có không ít thương khách ghé qua, có người muốn ăn thịt hươu đã đặt món ở Minh Tuyền Lâu, nên chưởng quỹ mới đặc biệt tìm Hạ Thời đặt hàng. Săn hàng theo đơn đặt sẵn, lại còn hẹn rõ thời gian và con mồi thế này, dĩ nhiên giá phải cao hơn bình thường, mà Hạ Thời cũng đã tốn không ít công sức trên núi mới săn được nó.

Giao dịch xong xuôi. Chưởng quỹ có hơi tiếc tiền, nhưng bạc đã trao tay nên cũng đành thôi, ông ta lại cười tủm tỉm nói với Hạ Thời: “Tiểu Hạ à, gần đây thương khách trong thành đông, nếu có cần gì nữa, ta vẫn phải tìm ngươi.”