Chương 26

“Ngụy Ân Tuyền có đến công ty không?” Bạch Ưu không trả lời mà hỏi ngược lại.

“Tự nhiên hỏi cậu ta làm gì?” Khương Mẫn Dao thắc mắc nhưng vẫn đáp: “Chắc chiều cũng tới.”

Lúc ấy điện thoại rung nhẹ, báo có tin nhắn mới.

“Biết rồi.” Bạch Ưu nói, rồi kết thúc cuộc gọi.

Tin nhắn vẫn còn hiển thị ở đầu màn hình. Anh chạm mở.

Vừa đọc được nội dung, vành tai anh bỗng chốc đỏ bừng, môi cũng vô thức mím lại.

[Chào anh, tôi là Mạnh Thanh Ngôn.]

[Trong túi áo khoác có một tuýp thuốc mỡ, lúc tắm tôi đã bôi cho anh một lần, nếu vẫn còn khó chịu thì tối dùng thêm một lần nữa.]

[Cách sử dụng: ...]

Bạch Ưu siết chặt điện thoại trong tay, chỉ cảm thấy hơi nóng từ tai lan ra toàn bộ khuôn mặt.

Anh vô thức cắn chặt môi, chẳng nói lời nào.

...

Bạch Ưu vừa rời khỏi không bao lâu, liền có người đi báo cho Trương Khâm Dương.

Trương Khâm Dương mới chợp mắt tỉnh dậy, đầu óc còn choáng váng. Y chẳng kịp rửa mặt chải đầu đã lật đật xốc mái tóc rối như ổ gà mà chạy thẳng lên tầng ba.

Lúc này, rèm chắn sáng trong phòng chiếu phim đã được kéo ra, ánh nắng qua ô cửa kính sát đất rộng lớn rọi thẳng vào khoảng không nhỏ phía sau khu vực màn hình một góc tiếp khách ấm cúng, tĩnh lặng.

Mạnh Thanh Ngôn đang ngồi ở đó, dáng vẻ nhàn nhã, mắt cụp nhẹ nhìn vào màn hình điện thoại trong tay. Quần áo hắn chỉnh tề, khí chất thư thái.

Nếu không phải vì vết cào vẫn đỏ ửng trên cổ áo, cộng thêm những món đồ hỗn loạn trong thùng rác toàn là bao bì của mấy loại dụng cụ tránh thai thì Trương Khâm Dương thật chẳng dám tin mình đang bước vào hiện trường sau một đêm phóng túng dữ dội.

“Chậc chậc chậc...” Y kéo ngăn tủ nhỏ ở tay vịn ghế ngồi ra, bất giác bật tiếng: “Mạnh thế. Hai hộp lận đấy, không phải cậu dùng hết cả rồi chứ?”

Mạnh Thanh Ngôn ngước mắt nhìn y, giọng thản nhiên nhưng không kém phần nguy hiểm: “Cậu không gõ cửa.”

Gõ cửa thì làm sao thấy được mấy thứ thú vị này nữa?

Trương Khâm Dương gãi mũi, không chút hổ thẹn mà kéo ghế ngồi đối diện hắn.

“Là Bạch Ưu hả?” Y hỏi.

Mạnh Thanh Ngôn không đáp, chỉ hỏi ngược lại: “Anh ấy đi với ai đến đây?”

Bạch Ưu xưa nay rất ít khi xuất hiện ở những nơi như thế này, trừ phi thật sự có lý do không thể từ chối.

Trương Khâm Dương khẽ cười.

Y là ai chứ?

Có thể lèo lái Nhất Các thành tụ điểm giải trí giữa lòng thủ đô đất chật người đông, khiến nơi đây trở thành độc nhất vô nhị trong giới không phải loại vô dụng.