Chương 9

Tần Khả không nghĩ ra được nguyên do, bèn thôi không nghĩ nữa, chỉ làm tốt việc hiện tại. Mọi người vui vẻ hàn huyên, nàng lặng lẽ ngồi xuống. Chỉ một lát sau, ngoài cổng sân lại vang lên tiếng bước chân và tiếng thông báo của tiểu tư.

“Thái phu nhân, Đại công tử đã về rồi ạ!”

Chiếc thìa Tần Khả vừa cầm lên bỗng “keng” một tiếng, va vào thành bát. Nhưng âm thanh trong trẻo ấy đã bị giọng nói của Tạ Lan Y lấn át mất, nàng ấy vui vẻ chạy ra cửa đón: “Ca ca về rồi!”

****

“Đại ca!”

Sau khi Tạ Lan Y chạy ra ngoài, mấy vị biểu ca cũng đi theo. Tam phu nhân cười: “Ta phát hiện ra rồi, đám trẻ này thật sự rất ỷ lại vào Đại ca của chúng!”

Lão phu nhân cười: “Tử Hành lớn tuổi nhất, dĩ nhiên cũng là đứa trẻ ta yên tâm nhất trong mấy đứa.”

“Vâng ạ.” Nhị phu nhân cũng cười gật đầu, nói xong liền nhìn Tần Khả: “A Nguyên, người đến là Đại biểu ca của con, huynh trưởng ruột của Lan Y.”

Tần Khả gật đầu, sống lưng nhỏ nhắn bất giác thẳng lên một chút.

“Ca ca cuối cùng cũng về rồi! Chuyến đi này có thuận lợi không?” Tạ Lan Y và huynh trưởng nhà mình thân thiết hơn, nói chuyện cũng nhiều hơn.

Tạ Diệu đối với muội muội nhà mình cũng luôn ôn hòa khoan dung, cười nói: “Đều rất thuận lợi. Lan Y ở nhà có quậy phá không?”

Giọng nói trong trẻo ấm áp truyền vào tai Tần Khả, khiến l*иg ngực nàng khẽ rung động.

Thật sự là Đại biểu ca…

“Dĩ nhiên là không! Huynh mau vào đây, biểu muội hôm qua đã đến rồi, vậy mà huynh lại không về!”

Tạ Diệu nhanh chóng bước vào chính đường, việc đầu tiên là hành lễ với Thái phu nhân đang ngồi ở ghế chính: “Tổ mẫu, tôn nhi đã về.”

“Tốt, tốt, mọi chuyện đều thuận lợi chứ?”

“Mọi chuyện đều thuận lợi ạ.”

Thái phu nhân cười không khép được miệng, chỉ vào Tần Khả: “Con về là tốt rồi, đây là A Nguyên biểu muội của con, vừa đến hôm qua.”

Tạ Diệu khẽ nghiêng đầu, liền nhìn thấy Tần Khả đang mặc chiếc áo khoác màu hồng.

“Đại biểu ca.” Tần Khả khẽ cúi người, hai tay vò chiếc khăn tay, rõ ràng có chút căng thẳng.

“Biểu muội.”

Trái tim Tần Khả vì tiếng “biểu muội” này mà chợt lắng lại. Kiếp trước, Đại biểu ca cũng luôn dùng giọng nói ấm áp như vậy để gọi nàng là biểu muội. Trong lòng nàng, Đại biểu ca là người vững vàng đáng tin cậy, dù chỉ đứng đó không nói gì cũng có thể khiến Tần Khả cảm thấy an lòng.

Thái phu nhân: “Vậy là tốt rồi, huynh muội các con xem như đông đủ. A Nguyên nhỏ nhất, sau này các con phải chăm sóc muội muội nhiều hơn.”

Tạ Lan Y: “Tổ mẫu yên tâm đi! Hôm nay ca ca đã về rồi, A Nguyên, tối nay muội có muốn ra phố chơi không?”

Ánh mắt của mấy vị biểu ca đều tập trung vào Tần Khả, nàng khẽ cất giọng mềm mại: “Muội sao cũng được ạ, biểu tỷ cứ sắp xếp đi.”

Tạ Lan Y: “Vậy thì đi nhé, sắp đến Trung thu rồi, buổi tối kinh thành náo nhiệt lắm!”

Thái phu nhân cười nói: “Cũng được, các con dắt A Nguyên đi dạo cho quen. Tử Hành, con trông chừng các đệ đệ muội muội cho tốt.”

Tạ Diệu: “Vâng ạ, tổ mẫu yên tâm.”

Vì tối nay phải ra ngoài phố, bữa sáng cũng nhanh chóng kết thúc.

“Biểu muội, buổi tối trời hơi lạnh, nhớ khoác thêm áo choàng. Chập tối ta đến đón muội.” Tạ Lan Y nói.

Tần Khả ngoan ngoãn gật đầu: “Cảm tạ biểu tỷ.”

Về đến sân của mình, Thanh Liên dìu Tần Khả ngồi xuống, nói: “Nô tỳ nghe nói Đại công tử nhà họ Tạ phong độ ngời ngời, văn võ song toàn, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền.”

Tần Khả nhận lấy chén trà Thanh Liên đưa, khẽ nhấp một ngụm.

Đại biểu ca…

Kiếp trước nàng đã gặp rất nhiều lang trung nhưng bệnh mắt vẫn không thuyên giảm, vậy mà ngày hôm đó không biết thế nào lại đột nhiên khỏi hẳn. Nghĩ đến bóng dáng nhìn thấy ngày hôm đó, đốt tay Tần Khả khẽ siết lại: “Đại biểu ca dĩ nhiên là tốt rồi.”

Sau bữa trưa, Tần Khả theo thói quen muốn chợp mắt một lát. Thanh Liên vừa giúp nàng cởϊ áσ khoác ngoài, ngoài cổng sân đã vang lên tiếng của tỳ nữ: “Lang trung mời cho biểu cô nương đã đến.”

Lang trung?

Tần Khả nhớ lại, kiếp trước hình như cũng có một vị lang trung trong phủ đến xem bệnh mắt cho nàng. Nhưng sau này vì uống quá nhiều thuốc, còn phải châm cứu, Tần Khả dần dần nản lòng nên đã từ bỏ.

Thanh Liên dùng ánh mắt hỏi Tần Khả, Tần Khả gật đầu: “Mời vào đi.”

Nếu kiếp trước vào giây phút cuối cùng nàng đã có thể nhìn thấy, vậy có nghĩa là bệnh mắt của nàng có hi vọng chữa khỏi. Kiếp này, nàng nhất định sẽ ngoan ngoãn uống thuốc, quyết không từ bỏ.