Tần Khả vừa định cảm ơn, Tạ Lan Y ở bên cạnh đã nhanh nhảu nói: “Áo choàng này của mẫu thân là mời thợ may giỏi nhất kinh thành làm đó, còn là da hồ ly tuyết do chính tay huynh trưởng đi săn về đấy! Ta muốn mà huynh ấy còn chẳng nỡ cho!”
Tần Khả lờ mờ nhớ ra kiếp trước cũng có một chiếc áo choàng như vậy, nhưng lúc đó hình như quá căng thẳng nên không để ý đến câu nói này của Tạ Lan Y.
Là… da hồ ly tuyết do Đại biểu ca đi săn về?
“Đừng nói bậy, huynh trưởng con bạc đãi con bao giờ. Con nói vậy, A Nguyên không dám nhận đâu.”
Tạ Lan Y lập tức lè lưỡi, thân mật khoác tay Tần Khả: “Con sai rồi, biểu muội đừng coi là thật. Huynh trưởng của muội săn bắn giỏi lắm đó!”
Đây là tấm lòng của Đại cữu mẫu, Tần Khả không có ý từ chối: “Con cảm tạ Đại cữu mẫu.” Cuối cùng, nàng nói thêm một câu: “Cũng xin cảm tạ Đại biểu ca.”
Đại phu nhân hài lòng cười cười: “Lan Y cũng mong con từ lâu rồi, sau này hai tỷ muội phải hòa thuận với nhau đấy.”
“Mẫu thân đừng nói nữa, con muốn đưa biểu muội về phòng đây!”
Đại phu nhân bất đắc dĩ lắc đầu, không biết làm gì với đứa nữ nhi bướng bỉnh này.
Tạ Lan Y khoác tay Tần Khả đi về phía sân của nhị phòng. Nàng vừa đi vừa nhảy chân sáo, khiến Thanh Liên đi bên cạnh không khỏi lo lắng, sợ cô nương nhà mình theo không kịp bước chân của Đại cô nương mà vấp ngã.
Nhưng rõ ràng, Tạ Lan Y tuy trông có vẻ tùy tiện nhưng thực ra lại rất để ý chăm sóc Tần Khả. Hơn nữa, Tần Khả cũng đã quen với việc khoác tay đi cùng nàng ấy, không cảm thấy có gì lạ lẫm, huống hồ… con đường này, nàng cũng rất quen thuộc.
Cữu cữu và cữu mẫu đi phía trước, cữu cữu dường như nói gì đó với cữu mẫu khiến bà nguýt yêu một cái. Còn Tạ Tuân thì cứ đi theo sau Tạ Lan Y và Tần Khả, muốn chen vào nói chuyện nhưng Tạ Lan Y không cho hắn nửa phần cơ hội.
Cả nhà họ Tạ, ngoại trừ Tạ Diệu đã mười bảy tuổi, mấy huynh đệ tỷ muội còn lại đều sàn sàn tuổi nhau, ngày thường cũng hay vui đùa hơn.
“Biểu muội, cẩn thận bậc thềm.”
Cuối cùng cũng đến sân nhà mình. Vừa hay đi qua một bậc thềm trong hoa viên, Tạ Tuân lập tức nắm lấy cơ hội lên tiếng, lại bị Tạ Lan Y quay đầu lườm một cái.
“Có ta ở đây, đường huynh lo lắng cái gì, sợ ta không chăm sóc tốt cho biểu muội được à?”
Tạ Tuân và Tạ Lan Y là cặp oan gia nổi tiếng trong phủ, hắn cũng chẳng thèm để ý đến nàng, chỉ chạy đến trước mặt Tần Khả nhiệt tình giới thiệu: “Phía trước là sân của biểu muội rồi. Biểu muội ở phía tây, ta ở phía đông, nếu có việc gì, biểu muội cứ cho tỳ nữ gọi một tiếng, ta lập tức qua ngay.”
“Xem huynh nói kìa, Nhị thẩm còn ở gian chính, có gọi cũng là gọi Nhị thẩm, gọi huynh làm gì!”
“Tạ Lan Y, muội!”
Nhị phu nhân che miệng bật cười: “Được rồi, được rồi, hai đứa đừng cãi nữa! Lần nào gặp cũng cãi, có giống đường ca đường muội không hả?”
Tạ Tuân quay mặt đi trước. Tạ Lan Y có bao giờ xem hắn là đường huynh đâu? Vẫn là biểu muội tốt, dịu dàng dễ thương hơn nhiều.
Tạ Lan Y cũng bĩu môi khinh thường, hắn rõ ràng chỉ sinh trước nàng có mấy ngày, lại còn ấu trĩ, chưa trưởng thành bằng nàng!
Tần Khả cũng bị chọc cười.
Nàng cười, Tạ Lan Y và Tạ Tuân liền không tranh cãi nữa. Ánh mắt hai người bất giác cùng dừng lại trên người Tần Khả. Tạ Tuân thì không sao, còn Tạ Lan Y, một cô nương mà mắt cũng đăm đăm nhìn, câu nói lúc ở cửa lại buột ra: “Biểu muội, muội xinh thật đó…”
Tần Khả có chút ngượng ngùng cúi đầu, ngay cả dáng vẻ của mình ra sao… nàng cũng không biết.
Nhị phu nhân tiến lên nắm tay Tần Khả: “Được rồi, được rồi, A Nguyên hôm nay mệt rồi, cứ để con bé đi tắm rửa dùng bữa trước, lát nữa các con hãy đến tìm.”
Tạ Tuân lập tức gật đầu: “Biểu muội mau đi nghỉ ngơi, ngày tháng còn dài!”
Tạ Lan Y cũng nói: “Tối ta lại đến tìm biểu muội!”
Tạ Tuân: …
Sau khi cặp oan gia rời đi, tiểu viện trở lại yên tĩnh. Nhị phu nhân nắm tay Tần Khả nói: “Huynh muội trong nhà đều như vậy cả, A Nguyên quen dần là được.”
Nụ cười trong mắt Tần Khả vẫn chưa tan: “Các biểu ca và biểu tỷ trong phủ đều rất tốt ạ.”
“Tam biểu ca và Tứ biểu ca của con là song sinh, tính tình lại khác nhau. Tử Thanh tuy nhỏ tuổi nhưng lại hiểu chuyện và điềm đạm lạ thường, Tử Minh cũng tốt, chỉ là sức khỏe yếu một chút… Còn Đại biểu ca của con là người điềm đạm và đáng tin cậy nhất. Vài hôm nữa đợi Đại biểu ca từ ngoại ô kinh thành về là con có thể gặp rồi.”