“Cũng không có gì… chỉ là một bức thư họa, trước đây là của phụ thân muội cất giữ, muội nghĩ có lẽ Đại biểu ca sẽ thích.”
Nghe nói là thư họa, mấy người liền mất hứng. Cũng phải, sở thích của Đại ca ngay cả huynh muội trong nhà còn không đoán được, thật làm khó cho tiểu biểu muội rồi.
Trò chuyện thêm một lúc, mấy người mới lần lượt về phòng.
Sau khi họ đi, Thanh Liên có chút lo lắng tiến lên nói: “Nô tỳ thấy mấy vị công tử lúc nhận quà hình như cũng không vui lắm, chỉ có Đại tiểu thư là thật sự thích tấm lòng của người.”
Tần Khả mỉm cười: “Không sao đâu.”
Nếu nàng không đoán sai, các biểu ca sẽ thích.
Đêm đó, Tạ Tuân về thư phòng, cho người hầu lui ra rồi mới từ từ lấy nghiên mực ra ngắm.
Nghiên mực vàng đen, giá trị ngàn vàng. Đắt thì không nói, đây còn là hàng hiếm, tuyệt đối là thứ mà sĩ tử nào cũng ao ước. Tạ Tuân cẩn thận ngắm nghía hồi lâu, mới trân trọng thay nghiên mực cũ của mình đi, khóe môi cong lên một đường cong mãn nguyện.
Bên Tam phòng cũng vậy, Tạ Trạch ban ngày trước mặt mọi người không dám nhìn nhiều, lúc này lại mân mê cây cung gỗ mun trong tay, thử qua thử lại hồi lâu mới lưu luyến không nỡ treo lên tường.
Còn Tạ Huyên, hắn nhìn cây quạt xương ngọc trong tay, ý tứ không rõ.
Quạt, quân tử cầm quạt, tài tử phong lưu cũng cầm quạt. Biểu muội đây là cho rằng hắn là quân tử hay kẻ phong lưu? Liên tưởng đến quà tiểu biểu muội tặng cho Tứ đệ và Nhị ca, Tạ Huyên bật cười.
Ai cũng biết Nhị công tử chỉ ham chơi bời chứ không ham đọc sách; Tứ công tử thì sức khỏe yếu ớt, chẳng màng đao kiếm. Vị biểu muội này… thật thú vị.
Hôm sau, Tạ Lan Y vẫn đến Nhị phòng chào Tần Khả trước rồi mới rời Quốc Công phủ. Tần Khả do dự một lúc, tạm thời không nói cho nàng chuyện ở Trúc Hoa Đường.
Đại biểu ca có lẽ không muốn phô trương? Phải hỏi ý kiến huynh ấy mới được.
Nghĩ đến đây, Tần Khả cũng lên đường đến Trúc Hoa Đường cùng Thanh Liên. Nguyên Trúc đã đợi sẵn, thấy Tần Khả liền tiến lên đón: “Mời biểu tiểu thư.”
Tần Khả có chút căng thẳng. Trúc Hoa Đường rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng bước chân.
Đến trong điện, Nguyên Trúc ra hiệu cho Thanh Liên dìu Tần Khả ngồi xuống: “Đây là nơi biểu tiểu thư sau này học tập, Tiêu công tử có lẽ đang trên đường đến.”
Tần Khả: “Xin hỏi… Đại biểu ca đâu?”
Nguyên Trúc: “Đại công tử có thói quen đóng cửa đọc sách từ giờ Mão, nô tài bọn ta thường không dám làm phiền.”
Tần Khả khẽ “ồ” một tiếng, thì ra Đại biểu ca mỗi ngày đều đọc sách từ giờ Mão, nàng cũng phải cố gắng hơn mới được…
“Tần cô nương đến sớm thế?” Giọng Tiêu Cẩn truyền đến, Tần Khả đứng dậy: “Tiêu tiên sinh.”
“Không cần đa lễ, sau này chúng ta tuy là thầy trò nhưng muội cũng có thể xem ta như huynh trưởng, ta và Tử Hành tuổi tác tương đương.”
Tần Khả gật đầu, nhưng vẫn giữ lễ.
Tiêu Cẩn cười cười: “Ngồi đi, hôm nay, chúng ta bắt đầu từ những điều cơ bản nhất.”
Bên này Tiêu Cẩn vừa chuẩn bị bắt đầu, Tạ Diệu cũng đến.
Tiêu Cẩn: “Ôi, hiếm có quá, không yên tâm về ta à? Vậy mà lại có thể thấy ngươi ra khỏi thư phòng vào giờ này.”
Tạ Diệu không để ý đến hắn, quay sang nhìn Tần Khả: “Biểu muội.”
“Đại biểu ca.”
“Nếu cần gì, cứ trực tiếp dặn Nguyên Trúc. Nếu Nguyên Trúc không quyết định được thì cứ đến tìm ta bất cứ lúc nào.”
Tần Khả ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng thầm quyết tâm sẽ cố gắng không gây thêm phiền phức cho Đại biểu ca.
Tiêu Cẩn cười: “Dặn dò xong rồi chứ? Phòng học là nơi thánh địa, người không phận sự có thể lui ra ngoài.”
Tần Khả cũng mím môi cười, xem ra vị Tiêu công tử này và Đại biểu ca quan hệ rất tốt.
Tạ Diệu rời đi, Tần Khả cũng thu lại tâm tư. Hôm nay Tiêu Cẩn dạy nàng nhận biết chữ nổi, bắt đầu từ những thứ đơn giản nhất. Tần Khả vuốt ve cuốn sách chữ nổi trước mặt, rất dày và trang trọng.
“Những ký tự chữ nổi này nhớ không dễ, nhưng Tử Hành có nhắc đến trí nhớ của muội không tệ. Hay là chúng ta thử trước, trong một nén nhang, muội thử nhớ xem sao, sau đó ta sẽ điều chỉnh cho phù hợp với tình hình của muội.”
Đại biểu ca nói trí nhớ của nàng không tệ? Chẳng lẽ là vì chuyện đánh bài… Má Tần Khả có chút nóng lên, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu: “Được ạ.”
****
Thời gian học tập trôi qua rất nhanh. Tần Khả chăm chỉ và nỗ lực, chẳng biết từ bao giờ, cả buổi sáng đã trôi qua.