Ván bài bắt đầu, Tạ Lan Y là nhà cái. Bài của Tần Khả vừa được chia xong, Tạ Tuân đã kê một chiếc ghế ngồi cạnh nàng để giúp xếp bài, nhưng việc đánh con nào vẫn tuân theo ý Tần Khả, Tạ Tuân chỉ giúp nàng đánh ra mà thôi.
Thành Ninh Ninh mang tâm sự nên có chút lơ đãng. Mấy vòng liền, quân bài đáng lẽ mình ăn được đều bỏ qua, để người khác phỗng mất. Nhưng nàng ta cũng không để ý, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc sang bên cạnh, chỉ sợ người khác không nhìn ra tâm ý của mình.
Tạ Diệu mắt không liếc ngang liếc dọc, cũng không thiên vị ai, cứ theo luật mà chơi mấy ván. Trái lại, Thành Ninh Ninh còn cố tình ù nhầm một lần, mọi người trong lòng đều hiểu rõ.
Hôm nay vận may của Tần Khả rõ ràng không tệ, thắng nhiều thua ít. Ván cuối cùng vận may còn tốt hơn, chưa được hai vòng đã ù. Thành Ninh Ninh thua liên tiếp mấy ván, bèn buột miệng nói: “Sớm nghe nói Giang Nam nhiều tài tử, không ngờ A Nguyên biểu muội đánh bài giỏi như vậy. Không biết A Nguyên biểu muội thường ngày còn thích chơi gì, có biết đánh cờ không, kỳ nghệ thế nào?”
Thành Ninh Ninh vừa dứt lời, tất cả mọi người đều nhìn về phía nàng ta, không khí lại một lần nữa rơi vào im lặng kỳ quái.
Tạ Tuân tức giận ra mặt, đứng bật dậy định lên tiếng. Tần Khả ở dưới bàn khẽ kéo tay áo hắn, rồi dịu dàng nói: “Muội không biết đánh cờ, e là phải làm Thành tỷ tỷ thất vọng rồi.”
Vừa rồi Thành Ninh Ninh chỉ nhất thời lỡ miệng chứ không hề cố ý chọc vào nỗi đau của Tần Khả trước mặt mọi người. Nghe Tần Khả trả lời xong, nàng ta cũng có chút hối hận, tiếc là đã quá muộn.
Tạ Lan Y “xoẹt” một tiếng, đẩy bài rồi đứng dậy: “Vô vị, không chơi nữa.” Nói rồi, nàng tức giận quay người đi ra ngoài. Sắc mặt Tạ Huyên và Tạ Trạch cũng không khá hơn. Thành Ninh Ninh lo lắng nhìn Tạ Diệu, chỉ thấy hắn cũng nhàn nhạt đứng dậy, liếc nhìn bàn bài: “Dọn đi.”
Tiểu tư hầu hạ bên cạnh lập tức tiến lên dọn dẹp.
Lúc Tạ Diệu ra khỏi cửa cũng không hề nhìn Thành Ninh Ninh thêm một lần nào.
Tạ Tuân dìu Tần Khả đi, Tạ Trạch cũng đi theo ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại Tạ Huyên là người nhà họ Tạ, đành tượng trưng cáo biệt hai tỷ muội nhà họ Thành rồi cũng quay người rời đi.
Sắc mặt Thành Ninh Ninh có chút trắng bệch, Thành Tương do dự một lúc rồi tiến lên: “Tỷ tỷ, Tần cô nương dù sao cũng là người nhà họ Tạ, chúng ta có nên đi xin lỗi không?”
“Xin lỗi?” Thành Ninh Ninh dù ý thức được mình sai nhưng tuyệt đối sẽ không xin lỗi Tần Khả.
“Chẳng qua chỉ là một người khác họ, ngay cả biểu tiểu thư thật sự của nhà họ Tạ cũng không tính, dựa vào cái gì mà ta phải đi xin lỗi?”
Buổi chơi bài này cuối cùng tan rã trong không vui, hai tỷ muội nhà họ Thành cũng tiu nghỉu ra về.
“Nhị biểu ca, muội thật sự không sao.”
Từ phòng bên đi ra, Tạ Tuân suốt đường đều tìm cách chọc Tần Khả vui, kể chuyện cười, pha trò, dùng hết mọi chiêu. Ngoài hắn ra, Tạ Huyên và Tạ Trạch cũng lặng lẽ đi cách đó không xa, thỉnh thoảng lại liếc qua với ánh mắt quan tâm.
Thấy Tần Khả cười, Tạ Tuân mới hơi thở phào nhẹ nhõm.
“Cái người Thành Ninh Ninh đó từ trước đến nay kiêu ngạo quen rồi, đáng ghét vô cùng, biểu muội không cần phải so đo với nàng ta. Cục tức này biểu ca sẽ nhớ kỹ, sau này nhất định tìm cơ hội trút giận cho muội!”
Tần Khả vội nói: “Thôi đi Nhị biểu ca, thật sự không cần đâu. Thành cô nương chỉ là tính cách thẳng thắn, muội không để trong lòng.” Tần Khả nói thật, kiếp trước nàng đã chịu không biết bao nhiêu lời nói cay nghiệt, sớm đã không còn để tâm nữa.
Tạ Huyên đi tới, khuyên can: “Nhị ca đừng nóng vội. Lần này là Thành cô nương không đúng, mọi người đều biết biểu muội phải chịu thiệt thòi. Nếu huynh đi bắt nạt lại, hoá ra lại để họ có lý hay sao?”
Tạ Tuân nghĩ một lát: “Cũng phải.”
Thấy Tần Khả thật sự không để trong lòng, Tạ Tuân cũng yên tâm, bèn dắt nàng đi dạo trong hoa viên giải khuây. Mãi cho đến khi Thanh Liên tiến lên truyền lời rằng Thường đại phu đã đến, Tần Khả mới trở về sân của mình.
****
Bên này Tần Khả không để tâm, nhưng Tạ Lan Y vừa về phòng đã khóc, làm Vương thị một phen hoảng hốt.
“Sao thế này, không phải đi đánh bài sao, sao lại đột nhiên ấm ức thế?”
“Không phải con ấm ức… là con làm biểu muội ấm ức…” Tạ Lan Y vừa giận Thành Ninh Ninh, lại càng giận chính mình. Nếu không phải nàng đề nghị đánh bài, biểu muội đã không phải chơi cùng bàn với Thành Ninh Ninh, càng không bị người ta bắt nạt…