Vương thị ngây người một lúc, dường như không nghĩ tới Ngụy Lâm đến đây vì con gái mình. Bà theo bản năng đưa tay kéo Hoắc Vân Lam ra sau lưng, che chắn cho nàng. Còn Hoắc Vân Lam thì chỉ cúi đầu, cắn nhẹ môi, gương mặt đỏ ửng như ráng chiều.
Ngụy Lâm tuy đã là giáo úy, nhưng việc cầu thân cũng là lần đầu trong đời. Hắn chỉ đứng đó lặng lẽ, ngập ngừng nói một câu muốn cưới, rồi chẳng biết nói thêm gì nữa.
Một bên, bà mối thấy vậy, vội vàng tiến lên, kéo tay Vương thị cười tươi rói: “Hoắc tẩu tử, đến đây, chúng ta vào trong nói chuyện rõ ràng. Ta nói cho tẩu nghe, Ngụy đại nhân là người tài đức vẹn toàn, gia thế tốt, nhân phẩm lại càng không chê vào đâu được. Hơn nữa còn có chút họ hàng với nhà chúng ta. Gả con gái cho người như thế, chẳng phải thân lại càng thêm thân sao?”
Vương thị bị bà mối lôi kéo, cũng lơ mơ đi theo bà ta vào nhà. Cách đó không xa, Trịnh Tứ An đứng nhìn sững sờ, trong lòng thầm nghĩ: “Đại nhân nhà mình bình thường ra trận oai phong lẫm liệt, không ngờ đến chuyện cầu thân lại ngô nghê như thế. Nhìn qua thì đúng là nên để người có chuyên môn như bà mối ra tay. Quả nhiên lời nào cũng vào khuôn vào khổ, xem ra chuyện này chắc chắn thành.”
Nhưng Trịnh Tứ An nhìn quanh sân nhà họ Hoắc, lại không sao nhớ nổi trong cốt truyện có nhắc đến Hoắc gia. Rõ ràng trong nguyên tác, Ngụy Lâm cả đời không cưới vợ. Dẫu bao nhiêu hoa đào tới gần, hắn cũng không hề để ý, thậm chí cũng không tùy tiện qua lại với cô nương nào khác. Lúc đọc truyện, Trịnh Tứ An còn từng cười nhạo, gọi Ngụy Lâm là nam chính tuyến sự nghiệp số một mà hắn từng thấy. Thế mà giờ đây, Ngụy Lâm lại đang đứng đây cầu hôn.
Hoắc Vân Lam là ai? Trịnh Tứ An chưa từng nghe tới cái tên này. Dù có vắt óc cũng không thể nhớ nổi trong truyện có một nhân vật như thế. Ngụy Lâm không để ý đến sắc mặt rối ren của Trịnh Tứ An. Biểu cảm của hắn nghiêm túc khác thường, không lộ nửa phần căng thẳng. Ban đầu nghĩ rằng đợi Vương thị vào nhà rồi, hắn có thể nhìn biểu muội một chút, nhưng vừa quay đầu lại, chỉ kịp thấy bóng Hoắc Vân Lam chạy vội vào một gian phòng khác.
Tiểu Hoắc Trạm đã leo xuống khỏi ghế từ lâu, đang ghé cửa nhìn ra sân hóng chuyện. Thấy tỷ tỷ đi tới, hắn liền cười hớn hở mở cửa, còn hỏi: “A tỷ, a tỷ, tỷ cũng muốn ngồi kiệu hoa à?”
Tiểu tử này tuổi còn nhỏ nên không hiểu thành thân là gì. Hắn chỉ nhớ lần trước nhị tỷ Hoắc Vân Cẩm xuất giá, được ngồi kiệu hoa đi khỏi cửa. Hồi đó, Hoắc Trạm rất muốn leo lên ngồi thử một lần, tuy bị phụ thân lôi xuống, nhưng chuyện thành thân phải ngồi kiệu hoa đã in sâu trong đầu hắn. Hoắc Vân Lam không nói không rằng, ôm đệ đệ vào phòng rồi đóng cửa lại, ngăn cách tầm mắt của Ngụy Lâm. Nàng tựa vào cửa, tim đập thình thịch không yên. Tiểu Hoắc Trạm bị tỷ tỷ ôm, tròn mắt nhìn nàng: “A tỷ, sao mặt tỷ lại đỏ như mông khỉ thế?”
Hoắc Vân Lam vừa xấu hổ vừa buồn cười. Nàng bẹo má đệ đệ một cái, rồi bế hắn đặt lại lên ghế, cố ra vẻ nghiêm nghị của tỷ tỷ, mở quyển “Tam Tự Kinh” ra nói: “Mau luyện chữ đi, cha về sẽ kiểm tra đấy.”
Hoắc Trạm chớp chớp mắt. Thật ra hắn định nói tỷ tỷ lấy nhầm sách rồi. Tuy hắn còn nhỏ nhưng lại có mắt quan sát, cảm thấy tỷ tỷ đang căng thẳng, liền ngoan ngoãn im lặng, cầm cành trúc viết ngoằn ngoèo trên bàn cát.
Còn Hoắc Vân Lam lại có phần thất thần. Một lúc sau nàng nhớ đến miếu hoang, nơi lần đầu nhận ra biểu ca, lại nhớ đến đêm trốn thổ phỉ trong hang, thấp thỏm cầu nguyện cho hắn bình an. Và cả khoảnh khắc vừa rồi, lúc hắn nói muốn cưới mình, trong lòng nàng như nổ tung vì kinh ngạc và xúc động. Trong đầu lộn xộn một mớ, Hoắc Vân Lam chẳng còn tâm trí nào xem Hoắc Trạm luyện chữ. Nàng đặt sách xuống, rón rén bước đến cửa, khẽ mở một khe nhỏ.
Chỉ thấy trong sân chẳng còn bóng dáng Hoa Tam Nương, có lẽ đã bị người của Ngụy Lâm đưa đi. Du lý chính đang nói gì đó với Trịnh Tứ An, còn Ngụy Lâm thì đứng thẳng giữa sân, bất động như tượng. Mặt Hoắc Vân Lam nóng bừng, tay đặt lên ngực, khẽ mím môi, lén nhìn người ấy qua khe cửa. Đây là lần đầu tiên Hoắc Vân Lam nghiêm túc nhìn hắn.
Vóc dáng Ngụy Lâm cao lớn. Lần đầu gặp hắn trong miếu hoang, nàng phải ngẩng đầu mới nhìn thấy mặt hắn. Lúc này, hắn không mặc giáp trụ, mà là quan phục của giáo úy, dáng đứng thẳng tắp như cây tùng xanh giữa trời.
Ánh mắt Hoắc Vân Lam lặng lẽ dời đến khuôn mặt Ngụy Lâm, nhìn chằm chằm một lúc, tim nàng lại càng đập mạnh. Phụ thân nàng là tiên sinh dạy học, lại không hề trọng nam khinh nữ, đã dạy nàng đọc sách viết chữ từ nhỏ. Giờ phút này, trong đầu nàng bỗng hiện lên những từ ngữ đã từng học để hình dung về người kia "mày mắt thanh tú, mặt tựa ngọc quan."
Đúng là một người cực kỳ tuấn tú, càng nhìn càng khiến người ta động lòng. Hoắc Vân Lam không hề biết rằng, Ngụy Lâm sớm đã nhận ra nàng đang lén nhìn hắn qua khe cửa. Chức quan của hắn có được là nhờ đánh gϊếŧ trên chiến trường. Ở nơi binh đao không có mắt ấy, một người lính từ nhỏ đã rèn luyện như Ngụy Lâm vốn dĩ luôn cảnh giác, đến trong mơ còn không lơi lỏng, huống hồ là trước mặt. Hắn chưa từng quay đầu nhìn về phía đó, chỉ đứng thẳng bất động, môi khẽ mím, thần sắc chuyên chú, không lộ ra nửa điểm sơ hở.
Nhưng hắn cũng không ngờ, ánh mắt của Hoắc Vân Lam lại chuyên chú như thế, nghiêm túc như thế. Dù Ngụy Lâm vốn điềm tĩnh trầm ổn, lúc này cũng khó tránh khỏi có phần hoang mang. Hắn vừa gặp đã thương, một lòng hướng về biểu muội. Thế nhưng biểu muội nghĩ thế nào về hắn, hắn lại chẳng thể đoán được.
"Biểu muội có nhìn trúng ta không? Biểu muội có bằng lòng gả cho ta không? Biểu muội cứ nhìn ta mãi như vậy, là vì vui hay là thấy phiền?"
Càng nghĩ càng rối, cuối cùng Ngụy Lâm không kiềm được mà hơi nghiêng đầu liếc sang. Vừa vặn bắt gặp ánh mắt nàng. Chớp mắt ấy, Hoắc Vân Lam như bị dọa sợ, vội vàng đóng sầm cửa lại. Nhưng khoảnh khắc ấy, Ngụy Lâm vẫn kịp thấy được nửa khuôn mặt nàng, đỏ bừng, như đóa hoa e ấp. Trong lòng hắn khẽ động, một cảm giác ấm áp dâng lên. Ngụy Lâm chậm rãi bước đến trước cửa, nhưng không đẩy vào, chỉ đứng ngoài, cách một lớp ván gỗ mà nói vọng vào trong. Lời vừa ra, khóe môi hắn cũng chậm rãi cong lên.