Chương 1.2

Hoắc Vân Lam không hiểu bọn họ đang nói gì, nhưng nàng muốn lên tiếng nhắc người kia một câu là đừng tiếp tục nắm vai người ta mà lắc nữa. Cứ bị ngươi lắc như vậy, không chết vì thương tích thì cũng bị ngươi lắc cho chết.

Đúng lúc này, có người từ ngoài cửa xông vào. Kẻ ấy có vóc dáng cao lớn, tay cầm đao, lông mày nhíu chặt, ánh mắt hung hãn, sát khí lẫm liệt, so với đồ tể trong thôn còn khiến người ta khϊếp đảm hơn. Hoắc Vân Lam lập tức nín thở. Hai người còn lại cũng không dám lên tiếng. Không khí nhất thời trở nên yên tĩnh đến mức nghẹt thở.

Tên kia khịt mũi ngửi ngửi, môi khẽ nhếch lên, âm hiểm cất tiếng: “Có mùi máu... Hai tên nhãi các ngươi, ngoan ngoãn bước ra, còn có thể giữ lại một mạng. Theo ta lên Hắc Long trại, nếu không, đừng trách ta lột da lóc thịt!”

Hắc Long trại...Trong lòng Hoắc Vân Lam thắt lại, quả nhiên là thổ phỉ trên núi. Tuy nói nàng đến đây vốn là để tìm cái chết, nhưng chết dưới tay kẻ khác và tự mình chọn lấy cái chết lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Ít nhất hiện tại, Hoắc đại cô nương vẫn còn khát khao được sống. Trớ trêu thay, tên thổ phỉ ấy chẳng lần theo mùi máu mà lại tiến thẳng về phía chỗ Hoắc Vân Lam đang ẩn nấp. Tuổi nàng còn nhỏ, người lại gầy yếu, co ro trốn sau đống rơm, không dám nhúc nhích. Nhưng tên thổ phỉ kia lại vung đao đâm thẳng vào trong đống rơm ấy.

Chẳng phải là muốn lấy mạng người sao?

Chính trong thời khắc sinh tử ấy, bản năng sinh tồn bị kí©h thí©ɧ mạnh mẽ. Hoắc Vân Lam cắn chặt răng, nỗi sợ hãi vừa nãy đã vơi đi phân nửa. Ngay lúc hắn vung đao chém xuống, nàng lập tức đẩy ngã đống rơm, nhặt một nắm đất dưới chân hất thẳng vào mặt hắn. Khoảnh khắc đó, Hoắc Vân Lam cảm thấy vận may của mình đã quay trở lại. Một nắm đất ấy, không lệch chút nào, văng đầy lên mặt tên thổ phỉ. Nếu là lúc thường, mánh khóe trẻ con thế này chắc chẳng hại được thổ phỉ hung ác. Nhưng tình huống bất ngờ, lại thêm cô nương nhỏ bị ép đến bước đường cùng, động tác nhanh gọn thực sự khiến tên kia bị mù tạm thời.

Hắn hoảng hốt lùi lại hai bước, vừa đâm loạn đao vừa dụi mắt liên hồi. Ngay thời điểm ấy, người trẻ tuổi bị thương nhẹ hơn trong hai kẻ vừa xông vào liền dùng toàn lực đẩy đổ bức tượng bùn hình Bồ Tát xuống, trực tiếp đè lên tên thổ phỉ, đến mức hắn chưa kịp kêu đau đã im bặt.

Hoắc Vân Lam bị dọa cho choáng váng, ngồi phệt xuống đất. Nắm đất vừa ném kia đã rút cạn hết dũng khí và quyết tâm của tiểu cô nương, giờ phút này tay chân nàng mềm nhũn, chẳng thể nhúc nhích. Nam tử áo xanh vừa đẩy đổ tượng Bồ Tát lập tức chạy tới, vươn tay định kiểm tra hơi thở của tên thổ phỉ. Nam nhân còn lại không nói một lời, vịn tường đứng dậy, bước nhanh tới. Tuy chân bị thương khập khiễng, nhưng động tác lại dứt khoát, nhanh nhẹn. Hắn kéo mạnh nam tử áo xanh ra sau, chắn trước mặt cả hai người, rồi rút đoản kiếm, một nhát đâm thẳng vào ngực tên thổ phỉ.

Lúc này Hoắc Vân Lam mới thấy rõ, tay tên thổ phỉ vẫn đang nắm chặt đao. Hiển nhiên nếu có ai đến gần thêm chút nữa là sẽ mất mạng ngay tại chỗ. Nam nhân áo đen lập tức đứng chắn trước mặt nàng, sợ nàng bị dọa. Đợi tên thổ phỉ đã chết hẳn, hắn mới lảo đảo lùi lại, vịn tường mà đứng. Sắc mặt hắn lạnh lùng, thu đoản kiếm về, nhìn về Hoắc Vân Lam với ánh mắt sắc bén.

Ban đầu cứ nghĩ nàng đã bị dọa khóc thảm thiết, nhưng Hoắc Vân Lam chỉ chăm chú nhìn tên thổ phỉ rồi hỏi: “Hắn... có sống lại không?”

Nam nhân kia thoáng sững sờ, nhưng vẫn trả lời: “Yên tâm, không đâu.”

Ngay sau đó, hắn thấy tiểu cô nương kia chống tay đứng dậy, vơ lấy rơm rạ chất lên người thổ phỉ, như muốn che giấu thi thể. Nàng phồng má, cau mày, bộ dáng như đang tranh hơn thua với ai. Kỳ thực vừa rồi khi thấy nàng trốn trong góc tối, hắn cũng để ý đến sợi dây treo trên xà nhà, đoán được tám phần là nàng định làm gì. Giờ phút này, hắn chậm rãi cất tiếng hỏi: “Sao rồi, không muốn chết nữa?”

Hoắc Vân Lam lắc đầu. Vốn là một tiểu cô nương luôn hòa nhã, không biết vì sao lúc này nàng lại bực bội. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn tít lại, nhưng giọng nói thì lại trong trẻo, đầy kiên định: “Không chết đâu, ta chưa từng muốn chết.”

Lúc này, như thể bỗng dưng bừng tỉnh, nàng quay đầu nhìn sợi dây thừng vẫn đang đung đưa trên xà nhà, bèn phồng má, nắm tay lại, đấm nhẹ lên trán mình một cái. Thật là ngốc quá, ngốc không tưởng được. Chỉ vì mãi ở nhà mà thành gái lỡ thì, đâu đáng để chết? Nếu không gả được, thì ở vậy chăm sóc cha mẹ cũng tốt biết bao. Một sinh mạng tồn tại chẳng dễ dàng gì, nàng sao có thể chết được.

Nam nhân bên cạnh khẽ cong khóe môi, song rất nhanh đã thu lại nụ cười. Hoắc Vân Lam theo bản năng liếc nhìn qua. Khi bốn mắt chạm nhau, nàng cảm thấy người này có nét gì đó quen thuộc. Nghĩ ngợi một lát, nàng khẽ hỏi: “Ngươi… là Lâm biểu ca?”

Nghe tiếng gọi ấy, Ngụy Lâm cũng nhận ra nàng. Năm xưa hai người suýt nữa đã đính hôn. Ba năm không gặp, hắn không thay đổi gì nhiều, chỉ là Hoắc Vân Lam nhỏ bé khi xưa đã lớn thành thiếu nữ duyên dáng. Nhưng lúc này không phải là lúc nhận thân, Ngụy Lâm nhíu mày, lấy tay che vết thương nơi chân, nói với Hoắc Vân Lam: “Mau về nhà đi, đóng chặt cửa sổ. Chúng ta sắp kéo đến diệt thổ phỉ, nàng đừng chạy lung tung nữa.”

Hoắc Vân Lam ngước nhìn hắn, ánh mắt ngập tràn lo lắng, giống như chú thỏ con bị dọa sợ: “Các người là ai?”

Ngụy Lâm đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu nàng, ôn tồn đáp: “Ta là người của Sở vương…”

Nàng không rõ Sở vương là ai, nhưng nghe đến nha môn thì cũng yên tâm phần nào. Trên gương mặt cũng lộ chút ý cười, nàng đứng dậy định rời đi, còn muốn báo cho người trong thôn biết để mau chóng tìm nơi ẩn náu. Thế nhưng vừa bước đến cửa, nàng lại quay đầu nhìn Ngụy Lâm, rồi vội vàng chạy trở lại. Ngụy Lâm nhìn nàng, còn chưa kịp mở lời, liền thấy tiểu cô nương lấy ra một chiếc khăn trắng tinh sạch sẽ, rắc lên đó ít thuốc bột, vừa làm vừa lẩm bẩm: “Đây là thuốc của lang trung trong thôn bào chế, dùng tốt lắm. Mỗi lần ta lên núi bị cào xước đều dùng, rắc một chút là khỏi.”

Vừa nói, nàng vừa đặt khăn lên chỗ bị thương trên đùi Ngụy Lâm. Đây là loại thuốc quý mà nàng luôn mang theo bên mình, chỉ là những khi hoảng hốt thì dễ quên mất. Thứ mà ngay bản thân nàng còn tiếc không nỡ dùng, giờ lại đem bôi lên vết thương của Ngụy Lâm không chút do dự. Biểu ca đến sớm một chút, chân lành sớm một chút, mới có thể cùng mọi người bắt kẻ xấu.

Ngụy Lâm cúi đầu nhìn, dường như không còn thấy máu chảy trên đùi nữa, ánh mắt chăm chú nhìn đôi tay nàng. Dù vừa bới đất, tay có dính ít bùn, nhưng làn da trắng trẻo vẫn hiện rõ mồn một. Không hiểu sao, hắn đột nhiên hỏi: “Đã đính hôn chưa?”

Hoắc Vân Lam chỉ nghĩ biểu ca quan tâm mình, bèn thuận miệng đáp: “Chưa đâu.”

Ngụy Lâm khẽ gật đầu, không nói gì thêm, ánh mắt cũng rời khỏi tay nàng. Hoắc Vân Lam không để ý đến ánh mắt đang thay đổi của hắn, chỉ chăm chăm buộc chặt khăn vải, rồi nghĩ đến việc báo tin cho dân làng. Vừa xong nàng liền lập tức quay đầu chạy đi.

Ngụy Lâm vẫn đứng đó, ánh mắt bình tĩnh nhìn theo bóng dáng nàng khuất xa, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì. Một bên, Trịnh Tứ An vẫn im lặng nãy giờ cuối cùng cũng có cơ hội mở miệng: “Lâm ca, chúng ta…”

“Ngươi gọi ta là gì?” Ngụy Lâm liếc mắt nhìn hắn.

Trịnh Tứ An cười gượng, vội vàng sửa lời: “Giáo úy đại nhân, hiện tại đã nắm được đại khái địa hình quanh Hắc Long trại, chúng ta nên lập tức về báo cho Vương gia, rồi nhanh chóng tiêu diệt ổ phỉ ấy thôi.”

Ngụy Lâm khẽ gật đầu, không nói gì, ánh mắt vẫn dõi theo hướng Hoắc Vân Lam vừa rời đi. Bóng dáng nàng đã khuất từ lâu.

Trịnh Tứ An hoàn toàn chẳng để tâm. Hắn biết rõ Ngụy Lâm chính là nam chủ trong tác phẩm “Tam Quốc Bá Đồ”. Tương lai y sẽ là đại nguyên soái bình định thiên hạ, ổn định bốn phương, thống nhất tam quốc, chiến công hiển hách. Trịnh Tứ An dù là người xuyên sách đến, lại chẳng có chí lớn, chỉ mong đi theo bên cạnh nam chủ, nằm không cũng có thể thắng. Cô nương ư? Thôi thôi, Ngụy nam chủ vốn không có số đào hoa, cứ để y một thân một mình tung hoành thiên hạ thì hơn.

Trịnh Tứ An hưng phấn nói: "Đi thôi!" Đám thổ phỉ trong sơn trại kia có một nhân vật cực kỳ hữu dụng, nếu dụ được về có thể để Ngụy Lâm trọng dụng làm quân sư.

Ngụy Lâm vỗ nhẹ vai Trịnh Tứ An, hạ giọng: "Được."

Thanh âm hắn hơi khàn: "Chuyện này rõ ràng rồi, ngươi về trước đi, ta còn việc cần làm."

Trịnh Tứ An vốn định hỏi là việc gì, nhưng hắn nghĩ lúc này mời quân sư mới là trọng yếu nhất. Vì vậy hai người lập tức thả bồ câu báo tin cho Sở Vương, sau đó dẫn theo hai ngàn binh mã, tiến công tiêu diệt Hắc Long trại.

Chỉ là sau khi việc xong xuôi, Ngụy Lâm lại không lập tức trở về doanh mà nói: "Ta muốn về nhà một chuyến."

Trịnh Tứ An tò mò hỏi: "Giáo úy, nhà ngài ở gần đây sao?"

"Ừ. Vương gia chuẩn tấu cho ta nghỉ phép thăm người thân. Thời gian không nhiều, ta sẽ đi nhanh về nhanh."

Thấy Ngụy Lâm đã xoay người lên ngựa, Trịnh Tứ An vội chạy chậm theo, nói: "Giáo úy, để ta đi cùng ngài một chuyến." Đã muốn ôm đùi, thì phải ôm toàn diện, làm quen với người nhà của nam chủ sau này cũng dễ bề tạo quan hệ.

Ngụy Lâm tựa hồ định từ chối, nhưng rất nhanh liền gật đầu, bảo hắn: "Cũng được, vừa hay có chuyện cần ngươi hỗ trợ."

Trịnh Tứ An vội vàng leo lên một con ngựa khác, cười tươi rói: "Cứ nói đi, dù có vượt lửa băng sông, ta cũng không từ chối!"

Ngụy Lâm mặt không đổi sắc, giọng nói bình thản: "Ta muốn thành thân, ngươi theo ta đi cầu hôn."

Trịnh Tứ An: ?

Tác giả có lời muốn nói:

Trịnh Tứ An: Không phải đời này chỉ một mình thôi sao? Sao lời ngươi nói trước kia lại khác thế này!