Sau một buổi sáng bị giày vò, đến giữa trưa, Văn Thiền sang viện của cô cô dùng bữa. Qua khung cửa sổ, thấp thoáng sau bụi hoa, nàng nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp đang cúi thấp của người phụ nữ, Văn Thiền thoáng ngẩn ngơ.
Ánh nắng xiên xiên rọi xuống, người phụ nữ ngồi bên cửa sổ với mái tóc mây búi lỏng, đôi tay thon dài đặt trên cuốn sách, cúi đầu chăm chú đến xuất thần. Bà ngồi đoan trang ở đó, tà áo thâm y mềm mại, khí chất tao nhã, ai nhìn thấy cũng phải buông lời khen ngợi phong thái tuyệt vời.
Đó chính là đại cô cô Văn Dung.
Ông chúa giá lâm chưa bao giờ là chuyện nhỏ. Văn Thiền vừa đến cửa, tiếng ngọc bội va vào nhau leng keng cùng đám người hầu kẻ hạ xôn xao đã đánh động người trong phòng. Cách một khung cửa sổ, Văn Dung ngẩng khuôn mặt nhợt nhạt lên, mỉm cười hiền hậu với cô cháu gái rồi vẫy tay gọi nàng vào.
Văn Thiền thấy hôm nay bà đã có thể xuống giường, nhìn thần sắc giữa đôi lông mày cũng khá tươi tỉnh. Có lẽ hôm nay cô cô đã khỏe hơn rồi chăng?
Thế nhưng vừa mới được Văn Dung kéo ngồi xuống bên cạnh, bà đã nắm lấy tay nàng, ân cần hỏi han: "Tiểu Thiền, lúc làm lễ nhảy đại thần hôm nay, khi đại sư giao tiếp với thần linh, con có nhìn thấy nhị biểu ca không?"
Văn Thiền: "..."
Thấy nàng không đáp, Văn Dung có chút sốt ruột. Khuôn mặt thanh tú, sáng ngời ghé sát vào gương mặt tinh xảo của thiếu nữ, bà lại gặng hỏi: "Vậy con có nghe thấy giọng nói của nhị biểu ca không?"
Văn Thiền: "..."
Ma ma đứng bên cạnh ho khẽ một tiếng, nhắc nhở nữ quân chú ý, đừng làm tiểu Ông chúa sợ hãi.
Văn Thiền đoán không sai, tinh thần của Văn Dung hôm nay quả thực tốt hơn mọi ngày, ít nhất bà không còn hốt hoảng, có thể giao tiếp bình thường với người khác. Văn Thiền không mang đến tin tức mà bà mong đợi, bà có chút thất vọng nhưng cũng không đến mức suy sụp: "Xem ra cách này không được rồi."
"...Cô cô, người thực sự tin rằng mời đại thần là có tác dụng sao?" Văn Thiền suy nghĩ một chút rồi nhắc nhở cô cô: "Con nghe người ta nói, nhảy đại thần gọi hồn là để gọi người chết. Gọi được người sống về thì đó đều là yêu quái cả đấy."
Nàng nói rất khéo léo, thực ra trong lòng Văn Thiền nghĩ rằng đó chỉ là bọn lừa đảo mà thôi.
Văn Dung lại cảm thấy Văn Thiền nói rất có lý.
Bà nắm chặt tay Văn Thiền, đôi mắt sáng lên, vui vẻ nói: "Tiểu Thiền, con cũng nghĩ như vậy sao?!"
"...Vâng ạ."
"Con quả nhiên có duyên với nhị biểu ca... Trước đây chẳng ai nhắc ta điều này cả. Con nói rất đúng, là do ta suy nghĩ thiển cận rồi."
Văn Thiền cười gượng hai tiếng: Không ai nhắc nhở, chắc là sợ bà phát điên làm chuyện dại dột thôi.
Văn Dung tinh thần phấn chấn, sau một hồi trầm tư suy nghĩ lại nảy ra ý tưởng mới: "Đã nhảy đại thần vô dụng, vậy chúng ta đi thỉnh tiên hạ phàm để hỏi đường đi."
Văn Thiền: "..."
"Tiểu Thiền, con và nhị biểu ca có duyên như vậy. Buổi pháp sự này vẫn phải nhờ con làm thôi."
Văn Thiền: "..."
"Đúng rồi, đúng rồi, chẳng phải Thiên Trúc mới truyền sang giáo phái gì đó sao? Hình như là Phật gì đấy... Tiểu Thiền, con cùng cô cô đến chùa cúng dường chút tiền nhang đèn, cầu xin vị Phật đó phù hộ cho nhị biểu ca bình an vô sự!" Văn Dung nói rồi quay sang bảo ma ma bên cạnh: "Cầm danh thϊếp của ta đi lấy ít tiền đến đây."
Văn Thiền: "...Cô cô, người nghiêm túc đấy chứ?"
Văn Dung như tìm được động lực mới, chẳng còn màng đến cô cháu gái đang đến làm khách này nữa. Bà hào hứng nắm lấy tay ma ma, bàn bạc chuyện đi chùa, đi đạo quán, hay bất cứ nơi nào có thể giúp bà vung tiền. Bà cảm thấy việc nhảy múa cầu thần đã vô dụng rồi, nhưng bà tin vẫn còn rất nhiều cách khác, bà quyết tâm tiếp tục phấn đấu trên "chiến tuyến" giả thần giả quỷ này.
Bà rất lo âu.
Bà khao khát tìm lại đứa con trai thứ hai đã thất lạc.
Cuộc sống của bà trở nên vô cùng tẻ nhạt, bà chẳng có việc gì khác để làm, trong lòng bà giờ đây chỉ còn lại duy nhất một chấp niệm này mà thôi.
Thật đáng thương và cũng thật bi ai, chung quy cũng chỉ là tấm lòng cha mẹ.
Văn Thiền quay mặt về phía cửa sổ, thở dài một hơi đầy phiền muộn. Đến lúc này nàng mới thực sự nhận ra, cô mẫu đã bệnh hết phương cứu chữa rồi. Trừ phi thực sự tìm được nhị biểu ca, bằng không bệnh tình của cô mẫu sẽ chẳng thể nào thuyên giảm.
Thế nhưng bao nhiêu năm trôi qua rồi, người đó đâu còn là đứa trẻ năm xưa nữa. Trước đây tìm mãi không thấy, bây giờ biết tìm ở đâu? Hơn nữa, trong lòng mọi người thực ra đều có một suy đoán – thất lạc từ nhỏ, mãi không tìm được, nhị lang Lý gia e rằng đã sớm không còn trên đời này nữa rồi.