Lý Tín một mình lần lượt đối đầu với mười người. Trước đó, hắn vừa phải nhảy vực, vừa phải đánh nhau, không biết đã bị thương cả trong lẫn ngoài bao nhiêu chỗ. Nhưng thiếu niên vốn có cách của riêng mình. Bất kể lúc nghỉ ngơi có lười biếng ra sao, hễ đối mặt với kẻ địch là ánh mắt hắn lại trở nên sắc bén, thân thể căng cứng, đầu óc nhanh nhạy. Cái dáng vẻ tràn đầy tinh thần ấy, như thể lúc nào cũng có thể vác thuốc nổ đi đánh sập đồn địch.
Mỗi khi hắn thắng một trận, đám đồng bọn lại lớn tiếng cổ vũ: “A Tín lợi hại!”
“A Tín, đập chết cha nó đi!”
“Đánh nó, đừng có sợ!”
Trái lại, sĩ khí bên phía quan phủ lại sa sút hơn nhiều, đánh đấm vô cùng gượng gạo. Vốn dĩ, đám vệ sĩ và tiểu lại này đều xuất thân từ dân thường. Việc họ biết dùng đao thương là kết quả của quá trình huấn luyện bài bản của cấp trên. Sở trường của họ là tác chiến đồng đội, phối hợp chiến đấu, chứ nếu đánh đơn, đối thủ lại còn là cao thủ võ lâm, thì người bình thường đúng là khó lòng đối phó.
Hơn nữa, đám côn đồ của Lý Tín lại là rắn đầu đàn ở quận Cối Kê. Bao năm qua, ngoại trừ một kẻ khác người, căm ghét cái ác như Thường Trưởng sử, thì phần lớn quan lại nhỏ đều qua lại thường xuyên với bọn họ, quan hệ cũng khá tốt. Vì vậy, từ đầu đến cuối, hai bên đánh nhau trong một không khí khá là khó xử.
Cứ mỗi một tiếng cổ vũ của đám côn đồ dành cho Lý Tín, thì vệ sĩ được phái ra của quan phủ đầu lại cúi thấp thêm một phân.
Đợi đến khi Lý Tín đã thắng liên tiếp chín trận, sắp giành chiến thắng toàn diện, mà người cuối cùng bên phía quan phủ vẫn chưa thấy lên sàn. Thiếu niên đứng giữa sân đợi một hồi lâu, thấy một vệ sĩ bên kia đang lo lắng báo cáo gì đó với Thường Trưởng sử, hắn liền ngoáy ngoáy tai, lười biếng hỏi: “Người đâu rồi? Người đâu?”
Thường Trưởng sử vừa nghe thuộc hạ khó xử báo lại rằng, vệ sĩ được sắp xếp từ trước khăng khăng nói Lý Tín đã từng giúp đỡ gia đình hắn, cộng thêm việc vốn dĩ cũng không đánh lại, nên sống chết không chịu lên sàn. Thường Trưởng sử đã tức đến mức không còn gì để tức nữa. Ông ta im lặng một hồi lâu, rồi ngẩng đầu nhìn thiếu niên ngông cuồng giữa sân, thở dài một hơi rồi chậm rãi nói: “Không đánh nữa. Hôm nay, coi như các ngươi thắng.”
Ánh mắt ông ta như vô tình lại như hữu ý liếc về một vị trí nào đó giữa đám thổ phỉ, rồi dừng lại trong giây lát.
Lý Tín chỉ cười híp mắt nhìn Thường Trưởng sử, không hề bị kích động mà nhìn theo. Tâm lý chiến thôi mà... Thường Trưởng sử cố ý ám chỉ rằng trong đám đồng bọn của hắn có nội gián, Lý Tín cũng biết điều đó, nhưng dĩ nhiên hắn sẽ không tin Thường Trưởng sử lại tốt bụng đến mức nhắc nhở mình. Việc ông ta nhìn vào giữa đám đông, phần lớn là để khơi dậy sự nghi kỵ của hắn mà thôi.
Lý Tín không mắc bẫy.
Thường Trưởng sử rất thất vọng.
Trận đấu cứ thế kết thúc. Đám côn đồ ngẩn ra một lúc, rồi đồng loạt reo hò vang dội.
Bọn họ lũ lượt chạy về phía Lý Tín, rối rít hỏi han ân cần.
Thế nhưng Lý Tín lại không cười, mà vẫn nhìn chằm chằm vào Thường Trưởng sử. Thường Trưởng sử hiểu ý của hắn, trong lòng lại có chút khâm phục, bèn đưa ra lời hứa: “Nếu đã giao kèo xong, ngươi thắng rồi, vậy thì cứ dẫn huynh đệ của mình đi đi, bọn ta sẽ không ngăn cản. Nhưng chỉ lần này thôi, lần sau gặp lại, sẽ không có chuyện nương tay nữa đâu.”
Lúc này, chàng thiếu niên mới bật cười.
Ánh sáng lóe lên trong tay, hắn đã cất đi thanh chủy thủ trông có vẻ xoàng xĩnh. Chàng thiếu niên chắp tay hành lễ với Thường Trưởng sử, không còn vẻ cợt nhả như trước. Dáng vẻ nghiêm túc này trông cũng ra dáng ra hình, khiến tâm trạng vốn đang khó chịu của Thường Trưởng sử cũng thoải mái hơn đôi chút.
Tuyết lớn đã ngừng rơi tự lúc nào không hay.
Trên không trung, một con chim ưng sải cánh bay qua, gần như hòa làm một với bầu trời đang sẩm tối.
Lý Tín đã dẫn theo đồng bọn của mình, ung dung rời đi. Khi bóng họ khuất dần về phía xa, vẫn có thể nghe thấy tiếng cười nói của đám thiếu niên. Con chim ưng vẫn lượn trên trời, Thường Trưởng sử ngẩng đầu nhìn theo. Trong một khoảnh khắc, ông bất giác thấy hình bóng của Lý Tín và con chim ưng đang bay lượn trên cao kia như chồng lên nhau.
Thiếu niên có cái vốn để mà ngông cuồng.
Quả không phải vật trong ao.
Và đây, mới chỉ là khởi đầu của tất cả.
Ngày hôm sau, Lý Tín cùng mọi người bàn bạc trong núi. Hắn đề nghị mọi người rời khỏi Cối Kê để tìm một con đường sống khác, khiến cả đám người vừa mới có một trận thắng nhỏ trước binh mã của quan phủ không khỏi ngỡ ngàng. Trần Lãng, thư sinh duy nhất trong đám người thô lỗ, rất kích động khi thấy Lý Tín lại có giác ngộ như vậy: “Đúng thế, không thể ở lại Cối Kê được nữa! Các người tưởng chuyện bắt cóc Ông chủ dễ dàng cho qua như vậy sao?”
Lý Tín liền nói đỡ cho Trần Lãng: “Ta đoán là trong một thời gian dài sắp tới, quận Cối Kê sẽ tìm đủ mọi cớ để đàn áp chúng ta. Họ sẽ coi chúng ta như tội phạm truy nã, dán cáo thị khắp nơi, để người người đuổi đánh.”