Chương 24: Ký hôn ước

Một lời nói của Lý Tín, bốn phía kinh động. Các thị vệ đang nhìn chằm chằm họ ở miệng vực lại bắt đầu xôn xao, nếu không phải thấy tay Lý Tín đang đặt trên vai Ông chúa, bọn họ đã thật sự ra tay rồi...

Lý Tín thản nhiên nhìn phản ứng của Văn Thiền, trong lòng vô cùng đắc ý. Hôn ước ư... hắn cảm thấy Văn Thiền chắc chắn sẽ không ký. Nếu Văn Thiền bằng lòng gả cho hắn, bằng lòng cho hắn cơ hội, thì đã cho từ lâu rồi. Nhưng mà đàm phán, vốn dĩ là phải mở miệng sư tử trước, rồi từ từ hạ điều kiện xuống.

Mà yêu cầu của hắn đối với Văn Thiền, chẳng qua chỉ là...

Lý Tín còn chưa nghĩ xong, đã thấy thiếu nữ đối diện mỉm cười.

Nàng cười rộ lên, tựa như sương hoa dưới nắng sớm, mông lung mờ ảo, tỏa ra ánh sáng trắng nhẹ. Ánh nắng lướt trên gương mặt nàng, trong veo như lưu quang, mỏng manh như sương khói, đôi mắt đen của thiếu nữ sóng sánh ánh pha lê.

Trên đời này, nàng là đẹp nhất.

Một dòng máu nóng trong l*иg ngực thiếu niên, lại một lần nữa sôi trào trước nụ cười của nàng.

Chỉ nghe thấy Văn Thiền sau một tiếng cười nhẹ nhõm, đã đồng ý rất nhanh: "Chẳng phải chỉ là ký một cái hôn ước thôi sao? Có gì mà không dám chứ."

Lý Tín: "..."

Hắn kinh ngạc và nghi ngờ nhìn nàng.

Nếu hắn nhớ không lầm, nàng thà chết chứ không muốn gả cho hắn mà?

Hắn đâu có mất trí nhớ đâu nhỉ?

Lý Tín suy nghĩ kỹ, một lúc sau thì cười: "Lẽ nào nàng nghĩ rằng, cho dù nàng có ký tên, người nhà của nàng cũng sẽ không gả nàng cho ta sao?"

Văn Thiền cười một cách vừa kiêu kỳ vừa đắc ý.

Lý Tín cũng cười: "Vậy thì đó là chuyện của ta, tuyệt đối sẽ không trách đến nàng. Nhưng nàng thật sự dám định ước với ta sao?"

Văn Thiền nói: "Dám chứ."

Nhưng nàng nói: "Tiếc là không có thẻ tre."

Lý Tín giơ tay, "xoẹt" một tiếng, ngay dưới ánh mắt ghét bỏ của Văn Thiền, xé một mảnh vải thô từ cổ tay áo xuống. Hắn ngồi xổm xuống bên mép vực, trải mảnh vải thô ra trên mặt đất.

Tiếng phản đối của các thị vệ ở phía xa càng lúc càng gay gắt. Và vì có sự phản đối của thị vệ, Văn Thiền bèn chỉ làm ra vẻ miễn cưỡng.

Ngồi xổm xuống theo Lý Tín, lại thoái thác lần nữa: "Chẳng phải huynh không biết chữ sao?"

Thiếu niên đáp: "Mấy chữ này, ta vẫn nhận ra được."

Văn Thiền đặc biệt muốn hỏi hắn rốt cuộc hắn biết được mấy chữ, nhưng nàng đã nhịn xuống, tiếp tục nói một cách uyển chuyển: "Nhưng mà chúng ta không có bút, không có mực."

Ngay lúc nàng vừa dứt lời, Lý Tín đã đưa ngón trỏ lên miệng, cắn rách đầu ngón tay. Từng giọt máu đỏ tươi rỉ ra, thiếu niên ngẩng đầu, mỉm cười với Văn Thiền.

Văn Thiền không còn lời nào để nói.

Nàng nhìn hắn bắt đầu dùng chính máu của mình, phóng bút viết một cách say sưa. Chút máu trên đầu ngón tay căn bản không đủ dùng, vải thô chất lượng không tốt, muốn in chữ lên trên lại cần nhiều máu hơn bình thường. Thiếu niên rất khỏe, chỉ cần bóp đầu ngón tay một cái là lại có thêm máu rỉ ra. Nhờ có thêm máu, hắn mới có thể tiếp tục viết.

Ngọn gió sớm mai trên núi lướt qua mày mắt và mái tóc đen của thiếu niên.

Nhuộm lên một lớp ánh vàng.

Trên mặt hắn tuyệt không có vẻ đau đớn, chữ của hắn cũng rất ra dáng. Nét chữ bay bổng, khoáng đạt phóng khoáng, như đang trôi nổi trên mặt vải. Mấy chữ hắn viết không hề thiếu nét nào, không ngờ hắn lại thật sự có thể viết ra chữ.

Văn Thiền ngồi xổm bên cạnh Lý Tín, gió núi mang theo mùi máu tanh thổi về phía nàng. Nàng ngây người nhìn Lý Tín, nhìn hắn đến xuất thần.

Hắn thật khác biệt.

Thậm chí ngay khoảnh khắc hắn cúi đầu viết chữ, tim Văn Thiền đã đập thịch một tiếng.

Nàng cảm thấy, nàng cảm thấy... chỉ cần có thời gian, Lý Tín nhất định sẽ không chỉ là một tên cướp, hắn sẽ trở thành một người rất lớn mạnh. Đến lúc đó, liệu hắn có còn cứ bám riết lấy nàng như thế này không?

Lý Tín đột nhiên ngẩng đầu: “Viết xong rồi, ký đi...” Nhìn thấy vẻ mặt ngẩn ngơ của thiếu nữa, thiếu niên híp mắt: “Yêu ta rồi à?”

Văn Thiền đáp: “Yêu cái lòng tốt muốn thả ta đi của huynh thôi.”

Lý Tín sững sờ, rồi phá lên cười lớn, hai vai run rẩy, cười đến mức suýt lăn xuống vách núi.

Văn Thiền thầm nghĩ: Sao huynh không cười chết luôn đi?

Cười đủ rồi, nàng cúi đầu nhìn những vết máu loang lổ trên tấm vải thô hắn đưa tới. Vết máu ấy, cùng với gương mặt trắng bệch của thiếu niên... khiến trong lòng Văn Thiền thấy khó chịu.

Nàng nhìn một lúc, Lý Tín tưởng nàng lại không muốn, bèn đưa đầu ngón tay qua, dỗ dành: “Thiền Thiền, không cần nàng phải cắn rách ngón tay đâu, dùng máu của ta là được rồi.”

Văn Thiền lặng lẽ nhìn hắn một thoáng.

Rồi lại cúi đầu xuống.

Trong ánh ban mai mờ ảo, mái tóc đen của nàng rủ xuống bên tai, ngón tay thon trắng quệt lấy máu trên ngón tay của thiếu niên. Vô cùng trịnh trọng, bên cạnh đại danh của Lý Tín, nàng ký tên của mình — “Văn Thiền [*].”

Chữ “Văn” cũng không đúng.

Chữ “Thiền” cũng không đúng.

Vậy mà Lý Tín lại vui vẻ và lưu luyến nhìn cô gái, hoàn toàn không hay biết gì.

[*] Tên gốc của nữ chính là 闻蝉 (Wén Chán), nhưng nàng đã ký tên là 文婵 (Wén Chán). Dù phiên âm Hán Việt đều là "Văn Thiền" nhưng chữ Hán lại khác nhau (闻/văn trong "nghe thấy" khác với 文/văn trong "văn học", 蝉/thiền trong "con ve" khác với 婵/thiền trong "xinh đẹp, duyên dáng").