Nhìn thiếu niên cười, đi lướt qua nàng, tiếp tục đi xuống theo con đường núi. Đường núi quanh co, ánh tuyết chiếu rọi người, Lý Tín miệng nói: "Thật sự đi theo ta à? Theo ta, nàng về sẽ không còn trong sạch nữa đâu."
Văn Thiền: "..."
Lý Tín: "Tối nay chúng ta đại hôn luôn!"
Văn Thiền: "..."
Lý Tín: "Năm sau sinh con! Ba năm hai đứa!"
Văn Thiền: "..."
Ráng chiều đỏ rực trải dài trên bầu trời, như một tấm lụa mỏng tung bay, mây mù tầng tầng lớp lớp, chiếu rọi những vầng sáng rực rỡ. Còn thiếu niên trên đường núi thì nói hươu nói vượn, nói năng lộn xộn, cuối cùng nói đủ rồi mới quay mặt lại, hỏi thiếu nữ bên cạnh đang cố gắng nhẫn nhịn, kiên cường bất khuất với vẻ trêu chọc: "Nàng thấy thế nào?"
Văn Thiền không thể nhịn được nữa, giọng nói trong trẻo dịu dàng, vẫn là dáng vẻ yểu điệu thục nữ đó: "Ta thấy, huynh có thể im miệng được không?"
Bị chặn họng, Lý Tín á khẩu.
Ấn tượng của người này đối với người kia thật kỳ lạ. Ngươi nghĩ nàng thế nào, nhưng nàng chưa chắc đã như vậy. Ngươi còn chưa nắm bắt được hình ảnh thật sự của nàng, đã vì nàng mà xiêu lòng. Sau này, đợi đến khi nàng rõ ràng bày ra tất cả cho ngươi xem... Lý Tín có khóc cũng không chừng.
Văn Thiền đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nghĩ xem phải đấu trí đấu dũng với Lý Tín như thế nào. Nhưng Lý Tín từ trước đến nay luôn áp chế nàng, dường như đột nhiên học được những từ như từ bi, thương xót, khoan dung. Văn Thiền nơm nớp lo sợ suốt đường đi, nhưng Lý Tín miệng nói xấu xa như vậy, thực tế, hắn không hề đưa Văn Thiền về sơn trại.
Có Lý Tín ở đó, mấy con sói kia lượn lờ bên ngoài hồi lâu, cuối cùng không tìm được cơ hội xuống tay liền lưu luyến rời đi.
Trước khi trời tối, Lý Tín tìm được một hang núi, nhóm lửa. Tuy hắn không nói một lời, nhưng Văn Thiền lại tự giác đi theo hắn, ngoan ngoãn vào trong hang. Ngồi trong núi, ôm hai tay, len lén nhìn thiếu niên đang ngồi xổm trước đống củi nhóm lửa, trong lòng Văn Thiền dâng lên một cảm giác ấm áp: Lý Tín miệng lưỡi xấu xa, nhưng con người thực ra cũng khá tốt.
Đây thật sự là một sự hiểu lầm đẹp đẽ.
Thiếu niên đã có kế hoạch trong lòng.
Sớm đã có ý định thả Văn Thiền đi.
Dù sao đối phương cũng là thế lực quan phủ, Lý Tín không muốn tạo phản, hắn chỉ có thể ngoan ngoãn cúi đầu. Tuy nhiên, Lý Tín hoàn toàn không muốn thả Văn Thiền đi một cách bình yên, hắn muốn từ tay mình thả Văn Thiền đi. Hắn muốn Văn Thiền nhớ đến sự tốt đẹp của hắn, nghĩ đến hắn là tâm trạng phức tạp, không thể dứt khoát từ bỏ.
Thiếu niên ngông cuồng.
Dám chống lại mọi thế lực cản trở.
Thân phận, địa vị, tài năng, tất cả mọi thứ, trước những gì hắn muốn có được, đều không thể ngăn cản hắn. Hắn vượt qua mọi chông gai, hắn nhẫn nhục chịu đựng, hắn tâm cơ sâu sắc, hắn rồi sẽ có ngày đạt được thứ hắn muốn.
Trời dần tối, Lý Tín cùng Văn Thiền nghỉ ngơi trong hang núi, nhưng trong trại của hắn lại xảy ra hỏa hoạn lớn, huynh đệ đồng lòng, chống lại binh mã triều đình. Vừa đánh vừa lui, rất có trật tự theo kế hoạch đã định trước mà bỏ chạy, đi về phía con đường sinh tử.
Trong lòng có chuyện, Văn Thiền cả đêm không ngủ ngon.
Cứ liên tục gặp ác mộng.
Ngay cả trong giấc ngủ, cũng mơ hồ cảm thấy mặt đất rung chuyển. Dường như ở một hướng khác trên núi, có người phóng hỏa đánh nhau. Muốn mở mắt ra, nhưng lại mệt mỏi không mở nổi.
Một đêm ngủ say, nhưng lại cảm thấy mệt mỏi hơn cả ngày thường.
Cho đến khi Văn Thiền cảm thấy lạnh.
Cảm thấy không khí lành lạnh thổi vào mặt.
Có ánh sáng chiếu vào mí mắt.
Văn Thiền mở mắt.
Nàng vừa mở mắt, liền bị cảnh tượng trước mắt kí©h thí©ɧ đến toàn thân run lên một cái, gần như tưởng rằng mình vẫn còn đang mơ –
Trời vẫn còn hơi tối, ánh mặt trời còn ẩn sau bức màn mây phía chân trời, ánh sáng mờ nhạt, chờ đợi để nhảy vọt ra từ phía bên kia ngọn núi.
Hai chân Văn Thiền lơ lửng giữa không trung, dựa vào Lý Tín, ngồi ngay mép vực. Đối diện khe núi là một dải thác băng dựng đứng, bên dưới mây mù bao phủ, lờ mờ có thể thấy vùng đất băng tuyết. Văn Thiền trong lúc ngủ say, đã dựa vào người Lý Tín, đầu tựa vào vai hắn, mượn hơi ấm của hắn, ngủ rất không yên ổn. Mà nàng vừa tỉnh lại, bị luồng gió lạnh buốt thổi vào mặt, lại thêm cảm giác chân không chạm đất kí©h thí©ɧ, suýt nữa thì ngã nhào xuống dưới.
Văn Thiền tay chân luống cuống vội níu lấy vật duy nhất có thể dựa vào bên cạnh – cánh tay của Lý Tín.
Keng. Keng. Keng.
Nàng nghe thấy tiếng động.
Nhìn sang, trong tay Lý Tín là một con dao găm đã rút vỏ. Hắn cũng ngồi lơ lửng như vậy, lưng thẳng tắp, ánh mắt chuyên chú nhìn vào dải thác băng ẩn sau tầng mây dày đặc. Con dao găm xoay tròn trong tay hắn, bị hắn hết lần này đến lần khác ném ra, phóng về phía thác nước đối diện ngọn núi, nhắm thẳng vào lớp băng tuyết dày cộm kia.
Lưỡi dao đâm vào thác băng tuyết.
Lực đạo của Lý Tín chuẩn xác vô cùng. Vừa chạm nhẹ một cái, con dao găm lại tự động bật trở về tay hắn. Ước chừng bằng mắt thường, khoảng cách giữa hai đỉnh núi cũng gần mười trượng.
Hắn như thể buồn chán đến cùng cực, rảnh rỗi không có gì làm, cứ thế ném con dao găm trong tay qua lại. Gió nhẹ thổi bay tóc hắn, mặt mày của hắn vương chút sương mai. Trong sự mờ ảo, khuôn mặt vốn vô cùng bình thường cũng trở nên đẹp hơn vài phần.
Nhưng mà gió trên núi lớn quá!
Vách núi cao mấy chục trượng!
Hắn lại nhân lúc Văn Thiền ngủ say, cưỡng ép mang Văn Thiền đến ngồi ở mép vực, cùng hắn chơi ném dao găm!
Văn Thiền vừa tỉnh lại, vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đầu liền bắt đầu choáng váng. Người có sức chịu đựng tâm lý kém một chút, sợ rằng đã bị dọa chết tại chỗ rồi. Một hơi của thiếu nữ nghẹn lại trong cổ họng, không lên không xuống được, thì thấy thiếu niên với vẻ mặt hung tợn đáng sợ quay đầu, nhếch môi cười với nàng.
Nụ cười đầy ẩn ý đó…
Cười đến mức Văn Thiền không nhịn được muốn ra tay bóp chết hắn cho xong!
Hắn lại giữa ánh bình minh còn le lói, một tay nắm lấy tay Văn Thiền, nhìn nàng, vô cùng dịu dàng:”Tri Tri, nàng tỉnh rồi? Lát nữa, ta sẽ đưa nàng xuống núi.”
Câu “Huynh có bị điên không” đến miệng của Văn Thiền bị nuốt xuống, nàng nhìn khuôn mặt thiếu niên, cố gắng bình ổn tâm trạng kích động của mình, đáp lại bằng một nụ cười ngượng ngùng, nhẹ nhàng mềm mỏng đáp một tiếng: “Ừm.”
Nàng cúi đầu nhìn bàn tay Lý Tín đang nắm chặt tay mình một cái: …Lý Tín tốt bụng thế này, muốn nắm tay nàng, vậy thì cứ để hắn nắm một lát đi.
Lý Tín nắm chặt tay nàng, nhìn nàng hồi lâu. Dưới ánh sáng không mấy rực rỡ, đôi mắt hắn như được khảm vào toàn bộ màn đêm, sâu thẳm như biển cả, thăm thẳm tĩnh lặng, lướt qua từng đường nét mày mắt của nàng. Hắn nhìn kỹ đến vậy, dường như muốn khắc sâu nàng vào trong tim. Ánh mắt hắn nóng rực trực diện, không hề né tránh, nhìn quá lâu, Văn Thiền cũng có chút không tự nhiên, mới nghe hắn nói:”Tri Tri, ta rất thích nàng.”
Văn Thiền: “…”
Huynh quen ta được mấy ngày mà đã thích ta? Huynh có chút chiều sâu nào không? Có chút tố chất nào không?
Nụ cười khô khốc đầy vẻ đoan trang giả tạo của thiếu nữ sắp vỡ tan.
Đúng lúc này, hai người nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập.
Đầu chưa hoàn toàn quay lại nhìn, Văn Thiền đã nghe thấy giọng nói quen thuộc.
“Ông chúa!”
“Tuyệt đối đừng để tên xấu xa đó lừa! Hắn muốn lừa gạt người gả cho hắn đó!”
“Quận chúa, Lý quận thú (dượng của người) đến rồi!”