Năm xưa khi Thẩm lão phu nhân còn ở khuê phòng, từng có quan hệ rất tốt với công chúa Tầm Dương. Hai người cùng nhau lớn lên, tình cảm vô cùng thân thiết. Nhưng công chúa Tầm Dương trong một lần đi du ngoạn phía Nam đã phải lòng một thư sinh chưa đỗ đạt, thậm chí sau khi trở về, trong bụng đã mang thai.
Công chúa Tầm Dương không dám về kinh, bèn gửi gắm đứa con riêng này cho Thẩm lão phu nhân, lúc đó đã là phu nhân của nhà họ Thẩm ở Tế Châu. Đứa bé đó chính là Thẩm Vân - mẫu thân của Khương Miên.
Bí mật này được Thẩm lão phu nhân giấu rất kỹ. Năm đó bà chỉ sinh một đứa con, nhưng lại nói với bên ngoài là sinh đôi một trai một gái. Ngay cả Thẩm lão thái gia cũng không hề nghi ngờ, những năm qua đều hết lòng dạy dỗ, xem Thẩm Vân như con ruột.
Nhưng không ngờ, hai mươi năm trước, đứa con vốn luôn ngoan ngoãn nghe lời này lại vì một người ngoài mà đoạn tuyệt tình mẫu tử với bà.
Lúc đó Thẩm lão phu nhân đã nghĩ, năm xưa khi Tầm Dương giao đứa bé còn trong tã lót này cho bà, trong mắt tràn đầy hối hận và không cam lòng. Vốn dĩ nàng có thể làm một công chúa cành vàng lá ngọc, lại vì một nam nhân mà tự sa ngã, từ đó về sau chỉ có thể bầu bạn với đèn xanh kinh Phật, không bao giờ trở lại được như xưa.
Hai mươi năm thoáng chốc đã qua, Tầm Dương chưa từng trở lại Tế Châu, Vân Nương cũng không biết rằng, người mẫu thân mà mình kính yêu lại chưa bao giờ là mẫu thân ruột của mình.
Bí mật này đã được chôn giấu trong lòng nhiều năm, cho đến hôm nay gặp được Khương Miên. Đứa bé này ngoan ngoãn, hiểu chuyện, nét mặt có bốn năm phần giống Vân Nương.
Nhưng sự thông minh, lanh lợi toát ra từ đôi mày lại khiến bà nhớ đến công chúa Tầm Dương năm xưa từng vang danh kinh thành, cũng thông tuệ, lanh lợi như vậy.
Chỉ tiếc là, sáu năm trước trong chùa truyền ra tin tức, Diệu Châu thí chủ đã vũ hóa.
Cũng chính năm đó, bà gọi Vân Nương vào phủ, nói dối là bị bệnh, bắt nàng quỳ trước Phật một tháng.
Trà đã nguội, Tân ma ma đổi một tách trà nóng, bất giác nhớ lại chuyện vừa xảy ra: “Nô tỳ thấy, đại công tử đối với ngũ tiểu thư cũng không tệ.”
Tân ma ma đem chuyện của Tùng Nguyên kể lại một lượt. Tay cầm tách trà của Thẩm lão phu nhân khựng lại, trong đôi mắt đυ.c ngầu chợt lóe lên vài phần kinh ngạc.
“Thôi bỏ đi, cứ để mặc chúng. Ta già rồi, không xen vào chuyện của con cháu được nữa. Nhà họ Thẩm sa sút bao nhiêu năm nay, cơ hội xoay chuyển có lẽ nằm ở đám tiểu bối này.”
Tân ma ma thở dài. Gia tộc họ Thẩm, năm xưa huy hoàng biết bao, trong tộc có đến hai vị Tể tướng, ngay cả nhà họ Tống đương triều cũng phải nể nang ba phần. Nếu không phải hơn hai mươi năm trước, Thái tử Vĩnh An là Tạ Ung mưu phản, cả tộc họ Thẩm bị liên lụy phải dời đến Tế Châu, thì nhà họ Thẩm cũng không đến nỗi ngày càng suy tàn.
Những năm qua, nhị gia học hành không đến nơi đến chốn, phải dựa vào tiền tài mới mua được chức Thông phán. Còn nhị phu nhân Tưởng thị xuất thân từ thương hộ, nhưng lòng lại cao hơn trời. Bà ta không chỉ gả Miên tỷ nhi vào kinh thành mà thậm chí còn muốn đặt con đường thăng tiến của mình vào hôn sự của mấy đứa con.
Tân ma ma không nhịn được mà suy đoán, có lẽ hôm nay đối với ngũ tiểu thư nhiệt tình như vậy là vì đã nhìn trúng tài sắc của nàng. Dung mạo xuất chúng như vậy, nếu sinh ra trong gia đình quyền quý thì là gấm thêm hoa, nhưng nếu rơi vào nhà thường dân thì giống như mang vàng trong người, ai cũng muốn xâu xé một phần.
Cả Thẩm phủ này, bây giờ người có thể bảo vệ ngũ tiểu thư chỉ có lão phu nhân.
Nhưng nếu sau này lão phu nhân qua đời, ngũ tiểu thư sẽ như bèo dạt mây trôi, khó mà có cơ hội xoay chuyển được nữa.
Khương Miên ngủ một mạch đến sáng. Dù trong mơ trải qua nhiều chuyện, nhưng đây thực sự là giấc ngủ dài và yên ổn nhất của nàng. Không cần lo lắng đại bá mẫu sẽ bắt nàng về ép gả, càng không cần sợ hãi những ngọn roi của vị huyện lệnh kia quất xuống, vết thương thấy cả xương.
Dù ở Thẩm phủ cần phải sống cẩn trọng, nhưng qua chuyện ngày hôm qua, nàng đã hiểu, Thẩm phủ có đáng sợ đến đâu thì bề ngoài vẫn làm rất tốt. Giống như Thẩm Đường sáu năm trước từng chế nhạo, soi mói nàng, bây giờ cũng đã thu liễm tính tình, thân thiết gọi nàng một tiếng ngũ muội muội.