Chương 6

Tùng Nguyên lập tức nhảy khỏi tay Tân ma ma. Khương Miên giật mình, suýt nữa ngã xuống đất, may mà có Vân Cập đỡ lấy.

“Lão nô ra mắt đại công tử.”

Khương Miên ngước mắt lên.

Dưới ánh trăng, Thẩm Tễ một thân áo bào trắng, trong sáng mà xa cách, dường như không khác gì sáu năm trước, đều khó lại gần. Nàng cúi đầu, hôm nay ở chính đường, những người có thể gặp đều đã gặp, chỉ riêng vị biểu ca này là trước sau chưa từng xuất hiện.

Do dự một lát, Khương Miên vẫn tiến lên: “Biểu ca.”

Ánh mắt Thẩm Tễ nhàn nhạt lướt qua người nàng, sau khi bế con mèo trắng vào lòng mới khẽ “Ừm” một tiếng.

Ánh mắt hắn không dừng lại trên người nàng quá lâu, nhưng không hiểu sao lại khiến nàng cảm thấy có một áp lực vô hình.

Khương Miên cúi mắt, không biết tiếng “Ừm” đó là đáp lại nàng hay là Tân ma ma.

Ngoài dự đoán, Thẩm Tễ lại lên tiếng: “Tùng Nguyên không cắn người, muội có thể sờ nó.”

Khương Miên ngạc nhiên ngẩng đầu. Nếu nàng nhớ không lầm, ban ngày Tân ma ma đã nói với nàng rằng đại công tử Thẩm Tễ không dễ gần, bình thường không có việc gì thì nên ít xuất hiện trước mặt hắn.

Sao tối nay hắn lại chủ động mở lời? Khương Miên bất giác nhìn về phía Tân ma ma, chỉ thấy bà cũng có vẻ mặt ngạc nhiên không kém.

Khương Miên đành phải căng da đầu tiến lên hai bước. Con mèo trong lòng hắn quả thật rất ngoan ngoãn. Nàng thử đưa tay ra, không hề có móng vuốt sắc nhọn như dự đoán, ngược lại còn mềm mại, đúng là rất đáng yêu.

Vì thế, Khương Miên không nhịn được mà sờ thêm vài cái, cho đến khi vô tình bắt gặp đôi đồng tử đen láy kia, tim nàng chợt thắt lại, vội lùi về sau hai bước: “Đúng là nó rất ngoan.”

Thẩm Tễ gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Bóng dáng hắn lướt qua Khương Miên, rồi biến mất vào trong bóng tối.

Tân ma ma cầm lại đèn l*иg, ôn hòa nói: “Xem ra, đại công tử có ấn tượng rất tốt với ngài.”

Khương Miên có chút ngượng ngùng, nàng cũng không hiểu lời này có ý gì.

Tân ma ma không giải thích nhiều, chỉ dặn dò nàng thêm vài câu rồi trao đèn cho nàng và quay người rời đi.

Bích Nhu Viện quả thật thanh u, trang nhã. Ngoài Vân Cập, Tưởng thị còn sắp xếp thêm hai nha hoàn nữa. Lúc này, họ đã chuẩn bị xong mọi thứ, đang cung kính đứng chờ bên ngoài.

Khương Miên vô cùng mỏi mệt. Lúc nãy ở viện của ngoại tổ mẫu tuy có dùng bữa nhưng nàng không ăn được nhiều, bây giờ đã đói meo. May mà dọc đường đi, Vân Cập có mang theo bánh ngọt. Khương Miên vội vàng ăn một ít, rồi mới nằm xuống giường.

Nàng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

****

Khương Miên thϊếp đi, trong mơ nàng thấy lại những ngày tổ mẫu còn tại thế.

Khi ấy, nàng vừa mất đi phụ mẫu, phải một mình lẻ loi sống trong căn viện nằm sâu nhất của hẻm Tuyết Y. Trận ôn dịch vừa qua đi, hàng xóm xung quanh không một ai dám lại gần, thậm chí có người còn nói sau lưng rằng nàng là tiểu tai tinh, đã hại chết Văn Thời ca ca, bây giờ lại hại chết cả phụ mẫu mình.

Trước khi lâm chung, phụ thân đã gửi gắm nàng cho nhà đại bá. Nhưng đại bá chỉ vội vã đến một lần vào ngày an táng, mấy ngày sau đó thì như thể đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Khương Miên.

Tuy Khương Miên không hiểu chuyện, nhưng cũng đoán được đại khái rằng đại bá không muốn đón nàng về. Đại bá thi cử mười năm không đỗ, bây giờ chỉ làm thầy dạy học trong phủ của một thương nhân, mà đại bá mẫu xưa nay vốn thực dụng, trong nhà lại còn ba đứa con phải nuôi. Nhiều thêm nàng nghĩa là thêm một đôi đũa, thêm một miệng ăn.

Đại bá mẫu không chịu, bèn làm lơ, thẳng thừng từ chối gặp nàng.

Quãng thời gian đó thực sự là những ngày đen tối nhất trong cuộc đời Khương Miên.

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, từ một tiểu nương tử vô lo vô nghĩ được cưng chiều từ nhỏ, nàng đã học được cách nhìn sắc mặt người khác, thấu hiểu nỗi buồn ăn nhờ ở đậu.

Cũng chính lúc đó, vốn dĩ tổ mẫu luôn lánh đời bỗng nhiên xuất hiện, đưa nàng về bên cạnh chăm sóc.

Sau này Khương Miên mới biết, những năm qua tổ mẫu lánh đời là vì đã nếm trải quá nhiều tổn thương từ chuyện thế gian.

Tổ mẫu thời trẻ là nữ nhi của một thương hộ, trong nhà kinh doanh mấy vườn trà nên những năm đầu cuộc sống cũng khá giả. Nào ngờ, ác mộng lại bắt đầu sau khi bà gả đi, Khương Miên không có chút ấn tượng nào về tổ phụ, chỉ loáng thoáng nhớ rằng không lâu sau khi phụ thân ra đời, ông đã đột ngột qua đời vì một tai nạn.