Chẳng qua lại ẩn hiện lộ ra ít khe rãnh.
Càng làm cho người ta tưởng tượng mơ màng.
“Biểu ca, muội lạnh quá, huynh có thể ôm muội không?”
Khương Miên trong mơ đang làm nũng với hắn.
“Biểu ca, chỉ ôm một xíu thôi được không?”
Hắn ngước mắt lên nhìn thiếu nữ xinh đẹp động lòng người, nếu đổi thành bất kỳ ai khác đều sẽ nảy sinh cảm giác thương tiếc.
Nhưng mà Thẩm Tễ chỉ cụp mắt, nhỏ giọng thở dài: “Ý nghĩ xằng bậy.”
Hắn nhắm mắt lại, không muốn để ý tới cảnh xuân đang nở rộ trước mặt, nhưng mà một chốc sau, giọng nói kia tới gần, hắn ngạc nhiên mở bừng hai mắt, đột nhiên cảm nhận được một mùi thơm ngọt ngào mềm mại.
“Biểu ca, môi của huynh mềm quá.”
Ánh mắt Thẩm Tễ đen kịt, hắn nhẹ nhàng nâng tay lên, cuối cùng kéo thân thể gầy yếu kia vào trong ngực, rất mềm mại, làm người ta không đành lòng đẩy ra hơn so với trong tưởng tượng.
Thậm chí hắn còn hoài nghi đây mới là bản thể của Khương Miên.
Đôi chân ngọc quấn quanh trên người hắn một cách tự nhiên, hắn duỗi tay ra đẩy, lại như là bị bỏng, chạm tới một nơi rất mềm mại nhẵn nhịu, ngay sau đó, chút da lông cuối cùng trên người thiếu nữ cũng biến mất, tất cả không còn gì che chắn, làm hắn nhìn rõ tất cả của Khương Miên.
Da thịt bên dưới xương quai xanh không có gì che chắn, mềm mại như mây, hình dáng như giọt nước, cực kỳ đẹp.
Đi xuống thêm chút nữa là vòng eo nhỏ gầy mềm mại, lúc này đầu ngón tay hắn đang nắm chặt nơi đó, Thẩm Tễ hơi không dám nghĩ nữa, trong lòng hắn đã bị ham muốn lấp đầy, dần dần không phân rõ hiện thực hay trong mơ.
Thẩm Tễ đã làm ra chuyện hoang đường nhất.
Bên ngoài tuyết đã ngừng, hắn mở bừng đôi mắt đen nhánh, trong mắt lộ ra ít mê mang.
Một lúc lâu sau, hắn chống người dậy, gọi ra bên ngoài phòng: “Vân Thanh, chuẩn bị nước.”
****
Hôm sau, bầu trời trong xanh, tối qua tuyết rơi cả một đêm, trước cổng và sân đọng một tầng tuyết trắng.
Khương Miên mặc chiếc váy lụa màu hồng nhạt, bên ngoài khác một cái áo khoác màu đỏ, mũ chùm to rộng đội trên đầu, càng tôn lên gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn kia.
“Cô nương, ngài quên cầm hà bao rồi!”
Vân Cập đuổi theo phía sau, bước chân Khương Miên dừng lại, nàng đưa tay chạm vào eo, đúng là không có gì, nàng xoay người lại, nhận lấy hà bao trong tay Vân Cập.
“Cô nương, không cần nô tỳ đi theo ngài thật sao?”
Vân Cập vẫn hơi không yên tâm, nhìn nàng với ánh mắt lo lắng.
Khương Miên cong môi nói: “Không sao, một mình ta cũng được, với cả ngoại tổ mẫu cũng đang ở trong chùa, ngươi giúp ta trông coi người trong viện đi, đừng để nhân lúc ta không ở đây lại động tay động chân.”
Vân Cập gật đầu, mấy ngày trước bỗng nhiên Tưởng thị nhét mấy nha hoàn vào phòng của các nàng, Vân Cập quan sát mấy ngày, phát hiện một người trong đó cứ lén la lén lút, nàng ấy không dám sơ ý, đã mấy ngày liền chưa từ rời mắt khỏi người đó.
Bây giờ còn chưa phát hiện ra khác thường gì.
Nhưng khó đảm bảo được sẽ không có sơ xuất gì.
Nghĩ tới đây, Vân Cập đặt hà bao vào trong tay Khương Miên, trịnh trọng nói: “Nhất định nô tỳ sẽ hoàn thành dặn dò của cô nương.”
Tuyết đã ngừng, gió lại nổi.
Tuyết trước bậc thềm đã bị thổi tan, Khương Miên quay người qua, lại bất ngờ nhìn thấy một chiếc xe ngựa quen thuộc, Vân Thanh trước xe đang ôm kiếm đứng tựa ở một bên, dường như đã đợi rất lâu rồi.
Khương Miên mím môi, chậm rãi bước tiến lên.
Nàng nhìn chiếc xe ngựa được bọc kín kẽ, trong đầu bất giác hiện lên gương mặt lạnh lùng thần thánh kia.
Nàng khựng lại mộc chốc, rồi mới lên tiếng gọi: “Biểu ca.”
“Lên xe đi.”
Giọng nói không có cảm xúc gì, vẫn thanh nhã lạnh lùng như thường ngày, làm Khương Miên nghe mà run sợ, không biết tại sao, nàng bỗng hơi căng thẳng.
Nàng siết chặt đầu ngón tay, chậm rãi bước lên xe ngựa.
Thân xe chạy vững vàng, xe ngựa ngày thường cảm thấy rộng rãi hôm nay lại có vẻ vô cùng chật chội, Khương Miên lặng lẽ ngước mắt lên nhìn, nhìn thấy Thẩm Tễ đang nhắm mắt, nàng thầm thấy vui mừng, tầm mắt cũng trở nên to gan hơn.
Nam nhân cẩm bào đai ngọc, mặt như ngọc quan, lông mi cong dài, viền môi hơi mỏng, khí chất quanh thân lại lạnh lùng, Khương Miên rất ít gặp người có tính lạnh lùng như này, dường như rất ít thứ gì có thể làm hắn cảm thấy hứng thú.
Ham muốn, tham lam, khát cầu.
Nàng hiếm khi nhìn thấy những tình cảm trần thế của người thường này trên người hắn.