Chương 5

Vậy thì trong số mấy người đứng trước mặt, người trông điềm đạm nhất hẳn là nhị biểu tỷ, người có vẻ kiêu ngạo hơn là tam biểu tỷ Thẩm Đường, còn tứ biểu tỷ Thẩm Yên nhỏ tuổi nhất, dường như chỉ lớn hơn nàng vài tháng, dung mạo ngây thơ, trông cũng dễ gần.

Còn hai vị biểu ca, Khương Miên cố gắng phân biệt, hẳn là nhị biểu ca Thẩm Khê và tam biểu ca Thẩm Đình.

Về phần vị đại biểu ca, hắn là nhi tử của đại cữu cữu Thẩm Mặc. Sáu năm trước nàng đã gặp một lần, kết hợp với lời của Tân ma ma, đại biểu ca không thích nơi đông người, nên hôm nay chắc chắn sẽ không xuất hiện.

Thẩm Đường lên tiếng: “Miên Nhi biểu muội, sau này chúng ta là người một nhà nhé.”

Nàng ta mặc một chiếc váy dài màu hồng nhạt, dung mạo so với sáu năm trước đã nảy nở hơn vài phần.

Ký ức trong đầu Khương Miên nhanh chóng lướt qua. Nếu nàng nhớ không lầm, sáu năm trước chính Thẩm Đường đã chế nhạo nàng là kẻ từ nơi quê mùa hẻo lánh đến, khiến nàng về sau phải để tâm một thời gian dài. Giờ đây, nàng ta lại tỏ ra như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

Nghĩ vậy, Khương Miên cũng ngẩng đầu cười đáp: “Sau này phải phiền các biểu tỷ nhiều rồi.”

Thẩm Yên do dự một lúc rồi bỗng mở lời: “Ngũ... muội muội? Sau này ta gọi muội như vậy được không?”

Khương Miên gật đầu, vẫn giữ nụ cười trên môi.

“Tốt quá, ta cũng có muội muội rồi. Thường ngày ở nhà ta là nhỏ nhất, giờ có muội đến, cuối cùng cũng có người gọi ta là tỷ tỷ.”

“Tứ tỷ tỷ.”

Thẩm Yên quả thật ngây thơ, trong sáng, dễ khiến người khác yêu mến.

Tɧẩʍ ɖυng vì sắp xuất giá nên thường không chơi cùng các muội muội nữa, lúc này chỉ đơn giản chào hỏi Khương Miên một tiếng rồi yên lặng đứng sang một bên.

Còn Thẩm Khê và Thẩm Đình, một người ôn hòa, một người tinh quái, lúc này cũng không nhìn ra điều gì, đều lịch sự chào hỏi Khương Miên.

Sau khi mọi người chào hỏi xong, Thẩm lão phu nhân lấy cớ mệt, chỉ giữ lại Tưởng thị và Thẩm Uyên, còn đám trẻ thì rời khỏi Thọ An Đường.

Tân ma ma dẫn riêng Khương Miên đến nơi ở của nàng.

“Hôm nay Ngũ tiểu thư gặp nhiều người như vậy, có nhớ hết không?”

“Cũng tàm tạm ạ. Các vị trưởng bối có vẻ khá dễ gần, các huynh trưởng và tỷ tỷ cũng khách sáo, lễ phép.”

Tân ma ma xách đèn l*иg, đi trước Khương Miên.

“Ngũ tiểu thư nói không sai. Hôm nay người biểu hiện cũng rất tốt.”

Khương Miên đang lơ đãng lắng nghe, bỗng được khen, mặt không khỏi nóng lên.

“Sau này ngũ tiểu thư ở lại trong phủ, có những lời lão phu nhân không tiện nói rõ. Thiếu cái gì, người cứ tìm nhị phu nhân, nhưng nếu chịu ấm ức thì cũng không cần giấu giếm. Sống là sống cho mình, lão phu nhân đón người về là không muốn để người chịu thiệt thòi.”

Ánh đèn hắt xuống đất một vệt sáng, vừa vặn bao trọn bóng của Khương Miên.

Lời của Tân ma ma như gáo nước lạnh dội vào đầu, mọi tâm tư lúc nãy của Khương Miên đều tan biến. Cổ họng nàng nghẹn lại, cuối cùng đáp một câu: “Ta hiểu rồi, đa tạ ngoại tổ mẫu đã chỉ dạy.”

Tân ma ma thương xót nhìn nàng. Người ngoài đều nói Thẩm phủ hiển hách, tôn quý, nhưng trong mắt bà, nơi này chẳng khác nào một chiếc l*иg son giam hãm con người. Bước vào chưa chắc đã là tốt, mà cũng chưa chắc là không tốt.

Khi sắp đến Bích Nhu Viện, đột nhiên ở một bên vang lên tiếng mèo kêu khe khẽ. Đêm tối mịt mùng, Khương Miên dừng bước, chỉ thấy dưới tán lá chuối cách đó không xa, một đôi mắt màu xanh biếc đang phát ra ánh sáng rực rỡ.

“Tùng Nguyên?” Tân ma ma có chút kinh ngạc, đặt đèn l*иg sang một bên rồi đi tới bế con mèo toàn thân trắng như tuyết lên.

“Đây là con mèo của đại công tử, thường hay chạy lung tung. Sau này ngũ tiểu thư có thấy thì cũng đừng ngạc nhiên.”

Tân ma ma mỉm cười, bỗng tiến về phía Khương Miên một bước: “Ngũ tiểu thư sờ thử xem?”

Khương Miên theo bản năng lùi lại, nàng sợ mèo.

Tân ma ma hiển nhiên có chút bất ngờ. Nữ tử bình thường phần lớn đều thích những loài động vật lông xù thế này, không ngờ Khương Miên lại sợ. Nghĩ vậy, Tân ma ma liền bế con mèo ra xa hơn.

“Ngũ tiểu thư thứ tội, lão nô không cố ý.”

Khương Miên nhẹ giọng nói: “Ma ma đừng tự trách, con mèo này rất đáng yêu, là do con không biết thưởng thức thôi.”

Tân ma ma lại càng có thiện cảm với Khương Miên.

Đúng lúc đó, một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên: “Tùng Nguyên.”