Một chốc sau, nam nhân đang ngồi kia bỗng nhiên đứng dậy, đi tới gần chỗ nàng, Khương Miên không để ý tới đau đớn do bị đυ.ng bên eo, ngước đôi mắt long lanh lên, khó tin nhìn về phía hắn.
Hơi thở của hắn cách nàng rất gần,
Nàng ngước mắt lên, vừa hay nhìn thấy trái cổ của hắn.
Tinh xảo, đẹp.
Thường ngày toát ra loại cảm giác cao không thể với tới.
Nhưng mà lúc này lại cách nàng rất gần.
Nàng không dám hô hấp, nhưng ai ngờ, bỗng trên đỉnh đầu truyền tới một giọng nói trầm thấp: “Hôm nay tới đây thôi.”
Trong đầu nàng trống rỗng, ngơ ngác ngước mắt lên, khi nhìn thấy hai quyển sách được nắm trong tay hắn mới phản ứng lại, nếu không phải hắn đi tới, chỉ sợ hai quyển sách kia đã đập vào đầu nàng.
Trong lòng nàng là cảm xúc không nói rõ được, chỉ cảm thấy giây trước còn đang giẫm ở trong mây, giây sau đã không cẩn thận rơi xuống từ trên không, cứ rơi xuống mãi như không có điểm cuối, rồi đột nhiên bị móc trên một cành cây.
Không lên không xuống.
Như là cảm giác bây giờ của nàng.
Thậm chí nàng còn không dám nhìn vào mắt của Thẩm Tễ, vội vàng nói một câu rồi hoảng hốt chạy ra ngoài.
Chuông gió dưới hành lang lại phát ra những tiếng vang thanh thúy, một lát sau quay về với yên tĩnh.
Thẩm Tễ nắm chặt hai quyển sách, cụp mắt, không biết đang nghĩ gì, cái chạm rất nhẹ, chỉ như là ảo giác, nếu không phải Khương Miên bỗng rời đi, thậm chí hắn còn cho rằng vừa rồi không xảy ra gì cả.
Hắn không... hôn Khương Miên.
...
Mất mặt quá đi mất.
Trở về Bích Nhu Viện, Khương Miên chẳng dám quay đầu lại lập tức vùi mình ở trong chăn, Vân Cập nhìn thấy nàng như vậy, lo lắng sờ trán nàng, lẩm bẩm một câu: “Hình như không sốt mà.”
“Cô nương có cần nô tỳ đi mời đại phu không?”
“Hả?” Khương Miên bọc mình ở trong chăn, chỉ lộ ra hai đôi mắt, mang theo chút khó hiểu và nghi hoặc.
“Sao mặt cô nương lại đỏ vậy?”
“... Ta không sao, ngày mai phải lên chùa, ngươi đi chuẩn bị đồ đạc cho ta đi.”
Vân Cập không chút nghi ngờ, sau nhiều lần xác nhận Khương Miên không bị bệnh xong cũng rời đi chuẩn bị đồ ngày mai cần dùng tới.
Cửa sổ trong phòng đóng chặt, cửa cũng đang đóng, Khương Miên ngẩng đầu nhìn xà nhà, trong đầu cứ nhớ mãi cảnh vừa rồi.
Trên má có cảm giác đυ.ng chạm rất nhẹ, giống như là ảo giác.
Nhưng hắn cách nàng gần như thế, hình như bên dưới trái cổ, bên trên xương quai xanh thấp thoáng một nốt ruồi, vừa khéo mọc ở chỗ kia, quần áo của hắn rất sạch sẽ, không dính một hạt bụi, mà vừa rồi dưới tình huống cấp bách nàng lại túm ra một vết nhăn trên đó.
Hình như nàng... cứ luôn để lại chút dấu vết nào đó trên người hắn.
Hơi nóng như bốc ra từ tận đáy lòng.
Nàng bỗng hơi sợ hãi.
Dường như chuyện đang phát triển theo phương hướng không thể khống chế được.
Buổi tối.
Giờ dậu.
Sai vặt viện ngoài đã đổi ca, con mèo dừng dưới mái hiên cũng nằm bò ra ngủ, trong Thanh Huy Đường, Thẩm Tễ vẫn ngồi trong thư phòng.
Tư thế chưa từng đổi.
Sách trước mặt cũng không thay đổi.
Người xưa giờ luôn nắm chắc tất cả mọi thứ, giờ khắc này bỗng nhiên hơi mê mang.
Mấy ngày nay, hắn có thể cảm nhận rõ được mình đã không thể khống chế được cảm xúc.
Đặc biệt là sau khi xảy ra chuyện buổi chiều kia.
Lông mi của nàng vừa dài vừa cong, gò má cũng mềm mại, hình như phản ứng của nàng rất lớn, nhưng đó rõ ràng chỉ là ngoài ý muốn, một ngoài ý muốn sẽ không được người ta để trong lòng.
Thậm chí hắn còn không chắc chắn mình đã chạm tới Khương Miên chưa.
Dưới ánh sáng ấm áp, nam nhân bất giác đưa tay chạm lên môi.
Cái chạm như có như không kia lại hiện lên trong đầu hắn, có một khoảnh khắc, hắn bỗng sinh chút thất vọng rất nhỏ rất nhỏ.
Muốn được nhiều hơn nữa.
Muốn đòi hỏi nhiều hơn.
Gió đang gào thét, cuốn theo bông tuyết bay xuống từ không trung, Thẩm Tễ cụp mắt, bước xuống khỏi giường đi đóng cửa sổ lại.
Sau đó chìm vào giấc ngủ như thường ngày.
Hình như trong mơ hắn nhìn thấy Khương Miên, nói chính xác hơn thì là một con cáo nhỏ sắp hóa hình, tuyết bay đầy trời, nàng mọc ra một mái tóc đen nhánh, gương mặt trông hồn nhiên vô hại, nhưng đôi mắt lại như mang theo ngàn vạn nét quyến rũ.
Ánh mắt hắn dời xuống phía dưới, bờ vai trắng như tuyết, xương quai xanh tinh xảo xinh đẹp, ngón tay thon dài như đang ôm lấy da lông của bản thân, vừa vặn che đậy nơi bên dưới xương quai xanh.