Chương 48

Loại trạng thái này bắt đầu xuất hiện từ mấy ngày trước, khi công tử bảo hắn ta đi điều tra chuyện của Ngũ tiểu thư.

Mấy ngày trước Ngũ tiểu thư bị người ta gây rối đòi tiền, vốn công tử đã chuẩn bị xong sẽ ra tay giúp đỡ, ai biết đợi rất lâu cũng không nhìn thấy Ngũ tiểu thư tới nhờ giúp đỡ.

Sau đó hắn ta lại đi nghe ngóng, ai biết Ngũ tiểu thư đã tự giải quyết xong chuyện rồi, mặc dù mượn đao của người khác, nhưng nàng có thể thoát thân khỏi hoàn cảnh nguy hiểm đã làm hắn ta cảm thấy rất bất ngờ.

Nhưng điều làm Vân Thanh ngạc nhiên hơn là công tử muốn đích thân ra tay, nghĩ tới đây, hắn ta lặng lẽ ngước mắt lên, mấy năm nay, hắn ta chưa từng thấy công tử quan tâm tới một ai.

Đúng là Thẩm Tễ đang thất thần, đã mấy ngày Khương Miên chưa xuất hiện trước mặt hắn rồi, bóng dáng xinh đẹp trước đây bỗng dưng biến mất, làm hắn nhất thời có hơi không quen.

Bắt đầu từ lúc nào nhỉ, hắn đã bất giác dừng ánh mắt ở trên người nàng.

Có lẽ là ngày ở trong chùa kia, rõ ràng cực kỳ sợ hãi lại vẫn giả vờ cố nén lại.

Hoặc có lẽ là ngày lễ thành thân, nàng đứng lẻ loi ngoài đám người, bóng dáng gầy yếu kia lộ ra nét cô đơn, làm hắn bỗng cảm thấy có một chút thương hại.

Lại hoặc là những lần nàng dùng giọng nói ngọt ngào gọi hắn là “biểu ca.”

Giống như một con hồ ly nhỏ đang cố gắng quyến rũ người khác, lộ ra nét vô tội và giảo hoạt.

Hắn nhắm mắt lại, bóng dáng nàng xua mãi không đi.

Nhưng mở mắt ra, lại trống không chẳng có gì.

“Biểu ca!”

Bỗng nhiên, ngoài phòng truyền tới một giọng nói trong trẻo, Thẩm Tễ ngước mắt lên, dưới ánh mặt trời ấm áp, chiếc váy của thiếu nữ như được nhuộm thêm ánh sáng, hắn liếc nhìn về phía hàng chuông gió treo dưới mái hiên.

Gió thổi, chuông reo.

Giọng nói lanh lảnh.

“Ngũ tiểu thư.” Vân Thanh chắp tay hành lễ với Khương Miên, sau đó thì lui xuống.

Trong phòng trở nên yên tĩnh.

Thẩm Tễ nhìn nàng với ánh mắt lạnh nhạt, hôm nay nàng mặc một chiếc váy màu vàng nhạt, trên đai lưng màu xanh nhạt treo một miếng ngọc bội, trông hoàn toàn không ăn ăn nhập với cảnh tuyết ngày đông, mà có chút rực rỡ của trời xuân.

Thẩm Tễ mím môi rời ánh mắt đi, không được tự nhiên ho khẽ một tiếng, giọng nói lạnh nhạt hỏi: “Chuyện gì?”

Khương Miên “Ò” một tiếng, sau đó vắt hết óc suy nghĩ đáp lại như thế nào một lúc lâu rồi đột nhiên nói: “Mấy ngày nay muội đọc sách, có một chỗ không hiểu nên muốn nhờ biểu ca chỉ bảo.”

Bấy giờ Thẩm Thế mới chú ý thấy trong ngực nàng đang ôm một quyển kinh thư.

Ánh sáng trong mắt hơi tối xuống, hắn duỗi tay nhận lấy quyển sách.

Khương Miên mở tới một trang, duỗi tay chỉ vào đó, nhưng từ đầu đến cuối ánh mắt chưa từng rời khỏi mặt hắn: “Còn có một chuyện, ngày mai muội muốn tới chùa trả lễ, biểu ca có thể đi cùng muội không?”

Ánh măt Thẩm Tễ khựng lại, cố đè khóe môi đang hơi cong lên xuống: “... Có thể.”

Khương Miên thầm thở phào, vốn nàng chỉ thử hỏi một câu mà thôi, nàng đã chuẩn bị xong cho việc sẽ bị hắn từng chối, ai ngờ hắn lại đồng ý.

Nghĩ tới đây, nàng không khỏi hơi thất thần.

Tại sao biểu ca lại đồng ý với yêu cầu của nàng?

Rõ ràng hắn có thể từ chối mà.

“... Hiểu chưa?”

Khương Miên sững sờ, bấy giờ mới chú ý thấy Thẩm Tễ đã giải đáp xong, mà nàng lại hoàn toàn không nghe vào câu nào, thậm chí lòng dạ của nàng còn chẳng đặt ở đây.

Nhưng nàng vẫn gật đầu.

Nàng đang định kéo sách qua, ai ngờ Thẩm Tễ lại dùng ngón tay ấn một góc lại: “Vừa rồi đang suy nghĩ cái gì?”

Con ngươi của hắn rất đen, giống như có thể nhìn thấy suy nghĩ trong lòng của người khác, có một khoảnh khắc, Khương Miên cảm thấy bị ánh nhìn như vậy nhìn vào, bản thân bỗng có một loại suy nghĩ muốn lui bước.

Thẩm Tễ biết nàng đang thất thần, nhưng hắn lại không biết tại sao nàng lại thất thần, hắn đè quyển sách lại, không hề so đo mà dùng giọng nói trầm thấp nói lại một lần nữa.

Lần này Khương Miên nghe rất nghiêm túc.

Thậm chí bản thân tới gần hắn lúc nào cũng không phát hiện, sau khi Thẩm Tễ giảng xong, hắn quay đầu sang, ai ngờ trên môi truyền tới một cảm giác tiếp xúc xa lạ, gò má nàng rất mềm.

Rất đẹp.

Thẩm Tễ sững sờ.

Khương Miên lại như máu toàn thân đều chảy ngược, nàng vô thức lùi về sau một bước, kệ trưng bày sau lưng bị nàng đυ.ng vào, mấy quyển sách chao đảo sắp rơi, nhưng Khương Miên vẫn không phát hiện ra, vẫn chìm đắm trong cảm giác cực kỳ ngạc nhiên khϊếp sợ vừa rồi.