Hoa ma ma hỏi một cách không chắc chắn lắm: “Cô nương tới lầm nơi rồi sao?”
Nữ tử đội mũ chùm đầu chính là Khương Miên.
Nàng cong môi nở nụ cười, nhỏ giọng nói: “Ta tới chuộc thân cho Tang cô nương, chỉ cần có bạc, bất kể nam hay nữ đều có thể chuộc thân cho các cô nương đúng không?”
Hoa ma ma gật đầu, đúng vậy, trước giờ Thiên Kim Các chưa từng gây khó dễ cho bạc.
“Nếu đã như vậy, ma ma hãy giao giấy bán thân của Tang cô nương ra đi.” Lời này vừa dứt, Vân Cập sau lưng lập tức dâng hộp bạc kia lên.
Hoa ma ma ngạc nhiên nhìn cảnh trước mặt, những bạc này, đừng nói là chuộc thân cho Tang Lạc, cho dù mua đứt cả Thiên Kim Các cũng không thành vấn đề, nghĩ tới đây, bà ấy lập tức thay đổi thái độ nghi ngờ vừa rồi, trở nên vô cùng nịnh nọt ân cần.
Ai lại gây khó dễ với tiền chứ.
“Cô nương, mời đi theo ta.”
...
Nửa tiếng đồng hồ sau, Khương Miên đứng bên cạnh xe ngựa, nhìn thấy một vị cô nương mặc đồ thuần trắng chậm rãi đi tới gần.
Dung mạo nữ tử kia xinh đẹp, đôi mắt hạnh đen nhánh sáng ngời.
Chính là Tang Lạc.
Nàng ấy nhẹ nhàng cúi người, giọng nói nhu mì: “Đa tạ cô nương.”
Khương Miên hơi không được tự nhiên đỡ nàng ấy lên: “Không cần đa lễ, chuyện này vốn là ta có lỗi với ngươi, nếu không phải ta nhúng tay vào, chỉ sợ ngươi đã được như ý nguyện.”
Tang Lạc lại lắc đầu: “Tất cả những chuyện này đều là nô gia tự nguyện, không liên quan gì tới cô nương.”
Hai ngày trước Vân Cập bỗng tìm tới nàng ấy, dùng giá cao mời nàng ấy diễn một vở kịch, sau khi chuyện thành sẽ chuộc thân cho nàng ấy, Khương Sùng kia chưa động tới nàng ấy, chuyện này chỉ là một vở kịch, mục đích đã thành công, bây giờ kịch đã tàn, cũng nên hạ màn.
Tang Lạc đang chuẩn bị rời đi, ai ngờ Khương Miên bỗng gọi nàng ấy lại: “Tang cô nương, ngươi nhận lấy những ngân phiếu này đi.”
Tang Lạc ngước mắt, có hơi khó hiểu, chuyện này vốn dĩ ta tình ngươi nguyện, nàng ấy không bị ép.
“Ngươi đừng hiểu lầm, không phải ta có ý thưởng cho ngươi gì đâu, bây giờ ngươi còn chưa có nơi đặt chân, những bạc này có thể mua được một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, coi như là đền bù chút áy náy của ta.”
Dù sao, nếu không phải nàng chen chân ngang vào, bây giờ nàng ấy đã là người của Phùng Lương Ngọc rồi.
Sau này thế nào tạm thời không nói, nhưng hiện tại được coi là “bay lên làm phượng hoàng.”
Tang Lạc cụp mắt, có hơi do dự.
Khương Miên lại nhét ngân phiếu vào trong tay nàng ấy: “Tang cô nương, chúng ta có duyên gặp lại.”
Dứt lời, nàng lập tức lên xe ngựa rời đi.
Tang Lạc đứng nguyên tại chỗ một lúc, nhìn chiếc xe ngựa kia chậm rãi đi xa, nàng ấy cụp mắt, không biết đang nghĩ gì.
Một lúc lâu sau, bỗng nhiên cất bước đi tới tửu lâu ở đối diện.
Xuyên qua dòng người đông đúc, Tang Lạc đi tới tầng hai, đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia.
Nàng ấy cung kính hành lễ: “Công tử.”
“Tới rồi.”
Người kia quay người lại, chính là Phùng Lương Ngọc vừa rồi đã dạy dỗ Khương Sùng, lúc này hắn ta đang tựa ở khung cửa sổ, quạt xếp trong tay khẽ phe phẩy, cửa sổ mở một nửa, đối diện bên dưới chính là chỗ vừa rồi Khương Miên đứng.
****
Khương Sùng bị đánh cho một trận rồi ném ra khỏi thành Tế Châu, sau khi Khương Miên xác nhận gã ta đã rời đi thật mới thở phào nhẹ nhõm.
Cho dù như thế nào, phiền toán này được tính là đã được giải quyết xong.
Tiếp theo bản thân chỉ cần sống yên ổn qua mấy tháng này, đợi ngoại tổ mẫu từ chùa về, đến lúc đó có cơ hội sẽ tìm một nhà tốt gả qua, để cữu mẫu bỏ hoàn toàn suy nghĩ kia đi mới được.
Chỉ là để cữu mẫu không dám tùy tiện sắp xếp hôn sự của nàng.
Việc cấp thiết bây giờ vẫn là phải giành thời gian và công sức lên người biểu ca.
Ở Thẩm phủ, nếu có thể nhận được sự che chở của biểu ca, sau này nàng sẽ có nhiều tự do và quyền lợi hơn.
Khương Miên cụp mắt, cho dù Thẩm Tễ có xa cách người khác, nàng cũng phải giành được sự coi trọng của hắn.
Càng huống chi, ngón tay nàng cong lại, trong đầu hiện lên cảnh tượng hắn chỉnh xương cho mình khi ở chùa ngày đó, đó là lần nàng cách hắn gần nhất, gần đến mức... nàng ngửi thấy mùi lành lạnh như đàn hương ở trên người hắn.
Làm cho người hơi muốn tới gần.
...
Thanh Huy Đường.
Vân Thanh vừa bẩm báo chuyện xong, ngẩng đầu đã nhìn thấy hình như công tử đang thất thần, mấy ngày nay công tử thường ở một chỗ rất lâu, Vân Thanh tưởng hắn đang lĩnh ngộ phật pháp, hoặc là nghiên cứu kinh thư gì đó, ai biết hắn chỉ ngồi ở đó, có lúc nhíu chặt mày, trông như đang đau khổ suy nghĩ.