Phùng Lương Ngọc híp mắt, ghét bỏ rút tay lại, dùng khăn thong thả lau đầu ngón tay: “Con người ta xưa giờ đều có thù tất báo, hoặc là ngươi để mạng lại, hoặc là...”
Hắn ta đột nhiên rút con dao găm trên eo ra, ném qua chỗ Khương Sùng, rơi vào ngay chỗ giữa hai chân gã ta, nhẹ nhàng buông một câu: “Tự ngươi chém đứt đi.”
Khương Sùng đâu từng gặp cảnh tượng như này, lập tức bị dọa cho ngơ người, gã ta chỉ ngủ một giấc thôi, đâu có chọc tới vị tiểu bá vương này.
“Công tử tha mạng, tiểu nhân chỉ đang bị người ta tính kế thôi, tiểu nhân không biết gì cả.” Con ngươi Khương Sùng đảo tròn, rồi đột nhiên như nhớ ra gì đó: “Tiểu nhân có một tỷ tỷ dung mạo nghiêng thành, là một mỹ nhân thế gian hiếm gặp, công tử, đời này không thiếu mỹ nhân, hà cớ gì phải dừng lại trên người một bông hoa, tiểu nhân đảm bảo, đợi ngài nhìn thấy tỷ tỷ của ta rồi nhất định sẽ mất hồn mất vía.”
Phùng Lương Ngọc nhướng mày.
Khương Sùng thấy dường như chuyện còn có thể xoay chuyển, trong lòng thầm mắng Khương Miên trăm ngàn lần, nhất định nàng đã gài bẫy gã ta, nếu gã ta không được sống tốt, nàng cũng đừng hòng giữ được mình, người trước mặt này không phải kẻ lương thiện, cùng là nam nhân, đứng trước mặt sắc đẹp sẽ không có ai không rung động.
Càng huống chi gương mặt đó của Khương Miên dễ dùng hơn bất cứ cái gì.
Phùng Lương Ngọc bỗng hỏi: “Tỷ tỷ ngươi?”
Khương Sùng liên tục gật đầu.
“Nếu là tỷ tỷ ngươi, ta thấy ngươi xấu xí như này, xem ra đẹp trong miệng ngươi cũng chỉ như dạng son phấn xoàng xĩnh làm người ta chẳng hứng thú mà thôi.”
“Không, không, nàng ta không phải tỷ tỷ ruột của ta, công tử ngài tin ta đi, chắc chắn ngài gặp một lần thôi cả đời đều sẽ không quên.”
Nói không chừng đến lúc đó còn sẽ cảm ơn người làm mai giật dây là gã ta.
Khương Miên ơi Khương Miên, nếu ngươi đã bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa, nói không chừng người trước mắt này là ma vương của nhà nào đó, trong phủ thê thϊếp như mây, đệ đệ ta chỉ đang mưu cầu một chốn đi tốt cho ngươi mà thôi.
“Thì ra là vậy.”
Phùng Lương Ngọc tựa người về sau, đầu ngón tay đặt trên ở trán, bỗng nhiên cong môi cười.
Nụ cười kia làm sau lưng Khương Sùng lạnh toát.
Một lát sau, hắn ta nói nhẹ như mây: “Người đâu, trói tên này lại, loạn côn đánh chết, đánh không chết thì ném đi, sau này mãi mãi không được xuất hiện ở Tế Châu nữa.”
Khương Sùng liều mạng xin tha, nhưng mà vẫn bị người xông vào kéo xuống, không bao lâu sau, cuối cùng trong phòng đã khôi phục lại yên tĩnh, Hoa ma ma nín thở nhìn tất cả mọi chuyện đi ra từ trong góc, do dự hỏi: “Phùng công tử, Tang Lạc nàng ấy...”
“Lát nữa sẽ có người tới chuộc thân cho nàng ấy.”
Hả?
Đúng vào lúc này, sai vặt của hắn ta bỗng chạy vào, hoảng hốt nói: “Công tử, lão phu nhân lại đòi tự vẫn rồi!”
Phùng Lương Ngọc mệt mỏi xoa mày, nhìn trên giường một cái, sau đó đứng dậy rời đi.
Hoa ma ma ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ, một lúc lâu sau mới hận sắt không thành thép quay người đi về phía Tang Lạc.
“Ngươi nghĩ thế nào vậy hả, cuộc sống bay lên cao đang ở ngay trước mặt, lại gây ra chuyện này.
“Ma ma, ta xin lỗi.” Trong rèm truyền tới một giọng yếu ớt vô lực của nữ tử.
Hoa ma ma thở dài một tiếng, Tang Lạc được bà ấy nhìn từ nhỏ đến lớn, từ ngày đầu tiên treo biển hành nghề đã được Phùng Lương Ngọc nhìn trúng, nhiều năm như vậy, trừ hắn ta ra nàng ấy chưa từng hầu hạ người nào khác, vốn tưởng đã sắp bay lên làm phượng hoàng, đáng tiếc gây ra chuyện như này, sau này không biết sẽ thế nào.
“Bây giờ ngươi không vào được cửa nhà họ Phùng nữa, hãy chỉnh lý lại đi, tương lai còn có thể bám vào những người khác, làm nghề này của chúng ta kỵ nhất là động lòng với khách hàng, nhân lúc tuổi ngươi còn trẻ, lại chưa từng sinh đẻ, không bằng sớm ngày...”
“Ma ma, bên ngoài có người tới tìm, nói là muốn chuộc thân cho Tang cô nương!”
Lời Hoa ma ma mới nói được một nữa, bỗng nhiên, có một nha hoàn chạy vào trong phòng.
Bà ấy ngạc nhiên mở to hai mắt, hôm nay xảy ra toàn chuyện quái gì vậy, sau đó bà ấy đặt ánh mắt về phía Tang Lạc, đúng là kỳ lạ!
Hoa ma ma vội vàng đi xuống tầng, vốn tưởng lại là khách hàng thường tới nào đó, ai ngờ lại gặp được hai vị tiểu cô nương ở dưới, một người trong đó đội mũ chùm, mặc dù không nhìn rõ dung mạo, nhưng khí chất này, cho dù bà ta đã từng gặp rất nhiều người, cũng rất khó tìm được người có thể so sánh với vị trước mắt này.