Chẳng lẽ, Khương Miên cũng như vậy?
Thẩm Tễ bỗng vò tờ giấy lại thành cục, trán giật giật mấy cái, hắn không nên như vậy, không nên nghĩ nhiều vậy.
Càng không nên bởi vì nàng mà cảm xúc rối loạn.
****
Hôm nay Thiên Kim Các vô cùng náo nhiệt, Phùng công tử tiêu ngàn vàng cho Tang Lạc cô nương, gương mặt Hoa ma ma cười thành một đóa hoa.
“Phùng công tử, ngài hào phóng quá, Tang Lạc cô nương đi theo ngài sau này đúng là được hưởng phúc.”
“Đúng vậy đúng vậy, Phùng công tử đừng vì có Tang tỷ tỷ rồi mà không tới thăm nô gia nữa.”
“Tang tỷ tỷ có phúc thật, đi theo Phùng công tử cũng coi như là hết khổ.”
“...”
Phùng Lương Ngọc vô cùng đắc ý phe phẩy quạt, được vây quanh trong một đống phấn hoa, đôi mắt hẹp dài u tối của hắn ta liếc nhìn xung quanh, không thấy người mình muốn đâu thì hơi mất kiên nhẫn nói: “Tang Lạc đâu, hôm nay bổn công tử chuộc thân cho nàng ấy, sao nàng ấy không ở đây.”
Nụ cười của Hoa ma ma khựng lại, bà ta nhanh chóng nháy mắt với bên cạnh rồi ưỡn ẹo bước lên: “Công tử đừng gấp, sớm muộn gì cũng là người của ngài, bây giờ nô gia sẽ gọi nàng ấy xuống.”
Sắc mặt Phùng Lương Ngọc hơi tối xuống, hắn ta khép quạt xếp trong tay lại: “Không cần, ta đích thân đi gặp nàng ấy.”
Hoa ma ma cười xòa, đi theo bên cạnh Phùng Lương Ngọc chậm rãi đi lên tầng, ai biết mới đi được một nửa, trên cầu thang bỗng có một tên sai vặt vội vàng chạy xuống, nhìn thấy Hoa ma ma, người đó lộ ra vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Hoa ma ma không hiểu thâm ý trong đó, mất kiên nhẫn đẩy hắn ta sang một bên, hôm nay công tử nhà họ Phùng đã tiêu một khoản tiền lớn, bất kể giờ có chuyện gì cũng sau này hãy nói, làm Phùng công tử vui vẻ mới là chuyện chính.
Đoàn người chậm rãi đi tới phòng của Tang Lạc, lúc này do nhiều năm làm tú bà, Hoa ma ma nhạy bén cảm nhận được một loại dự cảm không tốt, nhưng còn chưa kịp nghiên cứu sâu, Phùng Lương Ngọc đã duỗi tay đẩy mở cửa phòng.
Trong phòng ngập tràn cảm giác xa xỉ.
Chỉ thấy trên đất, trên bàn, trên giường đều là quần áo tán loạn, không cần nhìn nhiều cũng biết đã xảy ra chuyện gì.
Hai mắt Hoa ma ma như tối sầm lại, hoàn toàn không dám quay qua nhìn sắc mặt của Lương Phùng Ngọc, chết người hơn là hai bóng người thoáng ẩn thoáng hiện trong tấm màn đều như không biết đã xảy ra chuyện gì.
“Chuyện này...”
Mọi người đều kinh hãi, ngẩng đầu nhìn về phía Phùng Lương Ngọc, sắc mặt nam nhân đen như mực, một lúc lâu sau, hắn ta rít từ kẽ răng ra mấy chữ: “Đây! Là! Ý! Gì!”
Dứt lời, hắn ta giận đùng đùng tiến lên vén tấm rèm ra, nổi khùng kéo nam nhân trên giường xuống, đạp mạnh gã ta một cái.
Không nam nhân nào có thể chịu được việc nữ nhân của mình bị người khác xâm chiếm, cho dù không yêu cũng không cho phép!
Khương Sùng mãi mới tỉnh lại từ trong hôn mê, còn chưa biết xảy ra chuyện gì đã bị ăn một cú đá thật mạnh, cú đá đó làm cổ họng gã ta ngai ngái mùi máu, suýt tưởng là mình đã nhìn thấy tổ tiên.
“Súc sinh nào dám, dám đá tiểu gia đây.”
Gã ta còn chưa nhận ra đã xảy ra chuyện gì, chỉ biểu đạt tức giận theo bản năng.
Phùng Lương Ngọc hừ lạnh một tiếng, lại đá thêm hai phát: “Mở to mắt chó của ngươi ra xem tiểu gia ta là ai!”
Khương Sùng hí mắt ra, gã ta không quen người này, nhưng thấy người trước mặt áo gấm xa hoa, đầu đội ngọc quan thì lập tức tỉnh táo lại hơn nửa, hình như vừa rồi gã ta nói sai.
Gã ta quay đầu nhìn lại, bỗng nhiên muộn màng phát hiện hình như mình đã uống nhiều rượu rồi làm ra chuyện sai lầm gì rồi.
“Hiểu lầm, đều là hiểu lần, ngài đại nhân bỏ qua cho tiểu nhân, tiểu nhân chỉ do nhất thời say rượu, không phải là cố ý.”
Khương Sùng trở mình bò dậy từ trên đất, Hoa ma ma đã đuổi hết những người không liên quan ra ngoài, bà ta nhìn về phía bóng người trong màn rèm, nhíu chặt mày, chuyện quái gì đây, sợ là bạc đã tới tay lại sắp bay mất.
“Ngươi mắng tiểu gia là súc sinh cũng là hiểm lầm à?”
Phùng Lương Ngọc cong ngón tay để ở trước trán Khương Sùng, dùng sức kéo mạnh tóc gã ta, ép cho gã ta phải ngẩng mặt lên.
“Là ta có mắt không thấy Thái Sơn, đại nhân ngài đừng so đo với tiểu nhân, ngài đại nhân đại lượng, tha cho tiểu nhân đi.”
“Ngươi ngủ nữ nhân của ta, chuyện này tính thế nào?”