Sau khi nghĩ ra, Khương Miên lập tức phái người đi nghe ngóng những nơi Phùng công tử thường đi nhất, không quá nửa ngày, Khương Miên đã biết được tất cả về vị Phùng công tử này.
Phùng Lương Ngọc là tên công tử ăn chơi trác táng nổi tiếng của Tế Châu, hay ỷ thế hϊếp người, bình thường nơi thích đi nhất là Hoa Mãn Lâu và Thiên Kim Các, đây đều là mấy nơi hát múa.
Tính tình người này thất thường, lúc vui có thể tiện tay ném ra cả ngàn vàng, lúc không vui lại có thể tùy tiện lấy mạng của người ta, ví dụ như mấy ngày trước, hắn ta say rượu bị người khác làm vướng chân, sau khi tỉnh rượu đã sống sờ sờ đánh chết người kia.
Khuê tú cả thành nghe được tiếng xấu này, không còn có ai dám gả cho hắn ta.
Khương Miên nghĩ một lúc, sau đó nhỏ giọng nói mấy câu bên tai Vân Cập, hôm sau, Vân Cập đội nón che đi ra từ cửa sau.
Thanh Huy Đường.
Vân Thanh bẩm báo hết những chuyện đã tra được cho Thẩm Tễ, cuối cùng không nhịn được bổ sung thêm một câu: “Kẻ kia là một tên khốn nạn, lần này tới Tế Châu rõ ràng đang có ý dọa dẫm, công tử, có cần thuộc hạ...”
Hắn ta yên lặng làm một động tác kết liễu.
Thẩm Tễ cong ngón tay, gõ nhẹ lên trên bàn, giọng vẫn trầm thấp như xưa, đôi mắt cũng đen kịt: “Khương Miên đâu?”
Vân Thanh sững lại: “Ngũ tiểu thư đang ở Bích Nhu Viện.”
Thẩm Tễ nhíu mày, đã qua ba ngày rồi, dựa theo tính cách của Khương Miên, e là sẽ tới xum xoe trước mặt hắn, xin hắn ra mặt giải quyết phiền toái này.
Nhưng tại sao nàng lại chậm chạp không tới tìm.
Tròn ba ngày, nếu không phải Vân Thanh điều tra rõ chuyện này, thậm chí hắn còn không biết nàng bị người ta quấy nhiễu.
Thẩm Tễ mím chặt môi, dường như có cái gì đó đang đi về hướng không thể khống chế được, nhưng kỳ lạ là hắn lại không hề bài xích.
“Công tử, hộp điểm tâm này hết lúc nào thế?”
Vân Thanh vô tình nhìn thấy hộp thức ăn Khương Miên đưa tới, điểm tâm bên trong đã không cánh mà bay, hắn ta hơi ngạc nhiên, chẳng lẽ công tử đã ăn hết rồi sao?
Lời còn chưa trải qua suy nghĩ đã bật thốt ra.
Thẩm Tễ chẳng ngước mắt lên, trầm giọng nói: “Tùng Nguyên tham ăn.”
“Sau này đừng cho nó ăn quá nhiều nữa.”
Lần này Vân Thanh cung kính cụp mắt, ngạc nhiên trong lòng cũng biến mất, công tử sẽ không ăn điểm tâm xấu như vậy đâu, hơn nửa là Tùng Nguyên, nó chạy ra ngoài mấy ngày ăn tròn vo rồi quay lại.
“Nếu công tử không còn dặn dò gì khác, thuộc hạ xin lui xuống trước.”
“Ừ.”
Thẩm Tễ hơi không tập trung.
Hắn yên lặng ngồi trên ghế mềm một lúc, bỗng nhiên phát hiện dường như bản thân không thể nào bình tĩnh lại.
Trước đây, lúc này hắn đã đang đọc sách viết chữ, nhưng hôm nay viết được mấy dòng lại đột nhiên nhớ tới dáng vẻ nàng ngọt ngào gọi mình khi ở cạnh xe ngựa.
Hai chữ “biểu ca” như trở thành một lời nguyền đen tối nào đó.
Bút lông sói trong tay di chuyển trên mặt giấy, bất giác viết ra hai chữ “Khương Miên”, nét bút mạnh mẽ nhưng cũng không mất đi vẻ mềm mại, hắn cụp mắt nhìn chăm chú một lúc lâu, cảm thấy có lẽ mình điên rồi.
Hắn có hơi không hiểu Khương Miên.
Vốn tưởng nàng tới đây là có mục đích, hắn sợ nàng là gián điệp những người kia phái tới, nhưng sau khi thăm dò mấy lần lại phát hiện nàng không biết gì cả.
Có chút thông minh, nhưng rất dễ bị nhìn thấu.
Sau đó sau khi hắn cảm thấy nàng không có bất kỳ giá trị gì, nàng bỗng nhiên tới gần.
Rất giống một con mèo mướp nhỏ hắn từng gặp khi còn bé, để lừa lấy thức ăn của hắn, nó không tiếc nhiều lần giả vờ thành dáng vẻ què chân.
Ngay từ ban đầu hắn đã phát hiện ra, chỉ là khi đó cả ngày phụ vương đều bận rộn với công vụ, mẫu thân thì âu sầu đa cảm, trêu chọc con mèo này đã trở thành một trong những thú vui hiếm có của hắn.
Có một lần nhìn thấy nó vẫn khập khiễng đi tới, hắn không hề để ý, sau đó mới phát hiện nó đã bị thương thật, không biết đã bị thương vào lúc nào, vốn giả què giờ biến thành què thật, lúc đó hắn bỗng có hơi buồn.
Khương Miên bây giờ cũng giống như con mèo mướp kia, nhìn thì giảo hoạt nhưng thật ra chỉ vì sống tiếp nên không thể không ngụy trang.
Nhưng chẳng lẽ nàng không nên cứ ỷ lại vào hắn sao, tại sao nửa đường không làm nữa.
Con mèo mướp trong trí nhớ của hắn đã có chủ nhân mới.