Thẩm Tễ nhắm mắt lại, lên tiếng gọi: “Vân Thanh.”
“Đi tra một chút, giờ ngọ ba khắc, ở chỗ cửa Tây Bắc, người nói chuyện với Khương Miên là ai.”
Vân Thanh hơi nghi hoặc, công tử tra cái này làm gì, chẳng lẽ Ngũ tiểu thư mới là người quan trọng trong kế hoạch lần này của bọn họ?
Thẩm Tễ nhíu mày, hắn không nên quan tâm chuyện của Khương Miên, nhưng mà có một lực hút vô hình làm hắn cứ không tự chủ đặt ánh mắt lên người nàng.
Ngày ở Phật đường kia, nàng yếu ớt vô lực quỳ trên đất, kiếm của hắn cách nàng gần như vậy, nếu hắn nhẫn tâm vô tình, chỉ sợ tiếp xúc mấy ngày nay đều sẽ không tồn tại.
Nhưng lần đó hắn lại mềm lòng.
Rõ ràng không nên mềm lòng, nhưng lại ma xui quỷ khiến bỏ qua cho nàng.
Hắn muốn xem thử nàng muốn làm gì, hoặc là nói, tại sao nàng lại muốn tiếp cận hắn.
...
Khương Miên quay lại Bích Nhu Viện, nói qua chuyện vừa rồi cho Vân Cập, Vân Câp hơi lo lắng: “Cô nương, đáng lẽ ngài không nên đi gặp gã ta, bọn họ chiếm nhiều lợi từ ngài như vậy, gia sản, khế đất gia chủ để lại phần lớn đều bị bọn họ cướp mất, bây giờ lại tới tìm ngài, theo nô tỳ thấy cô nương ngài không được nhường nhịn nữa, chuyên môn chọn trái hồng mềm mà nắm, bọn họ như vậy là đang nhìn trúng cô nương ngài dễ nói chuyện.”
“Ta biết, Khương Sùng muốn chiếm lợi thì cũng phải xem thử mình có bản lĩnh đó không đã.”
“Nói như vậy, ngài đã có biện pháp ứng phó rồi?” Mắt Vân Cập sáng bừng, nàng ấy biết mà, tiểu thư không phải là quả hồng mềm đâu.
Khương Miên ghé vào tai nàng ấy nói nhỏ mấy câu, mắt Vân Cập đảo qua đảo lại, cuối cùng sáng long lanh nhìn nàng: “Giờ nô tỳ sẽ đi làm ngay.”
Khương Miên chớp chớp mắt, Khương Sùng đã nghĩ nàng quá dễ bắt nạt.
Trước đây bởi vì có qua lại, cùng với đang ăn nhờ ở đậu, nàng mới không thể không giả vờ hiền lành một chút, bây giờ bọn họ nhiều lần trở nên tệ hại hơn, nàng cũng không cần nhẫn nhịn bọn họ nữa.
Vừa rồi nàng cố tình bày ra dáng vẻ khó xử không phải là đồng ý, mà chỉ đang để cho Khương Sùng cảm thấy nàng sợ bị gã ta quấy nhiễu.
Như vậy lấy tính cách của Khương Sùng, nhất định gã ta sẽ cảm thấy đã nắm được thóp của nàng, nàng không dám làm lớn chuyện, vì vậy sẽ càng thêm càn rỡ.
Bây giờ nói không chừng đã đang ở trong tửu điếm nào đó ăn chơi phóng khoáng rồi, điều gã ta muốn làm chỉ là mượn tay người khác giải quyết phiền toái này.
Quả đúng như dự đoán, đợi khi Vân Cập vội vàng chạy tới khách sạn Vân Phúc, đúng lúc nhìn thấy Khương Sùng đã uống say bí tỷ trong đại sảnh.
Nàng ấy ghét bỏ tiến lên, hỏi chưởng quỹ mới biết nửa tháng trước gã ta đã tới Tế Châu, tiêu tiền rất hào phóng, đã là khách quen của hoa lâu trên con đường này.
Vân Cập nhíu mày, trong lòng đã có phán đoán đại khái.
Trở về trong phủ, nàng nói hết chuyện đã nghe ngóng được cho Khương Miên, sau khi nghe xong, Khương Miên cụp mắt, không khác lắm với suy nghĩ của nàng.
Khương Sùng kẻ này tham tài háo sắc, lại quen sống giả tạo.
Vết thương trong ống tay áo không biết từ đâu ra, cho dù sau khi say rượu đại bá sẽ đánh người, nhưng đó đều là chuyện trước đây, bây giờ gã ta đã lớn rồi, sao còn có thể bị đánh tới đánh lui như khi còn nhỏ nữa, càng huống chi nàng đã từng tận mắt nhìn thấy bên dưới cái xác giả nhân giả nghĩ kia của gã ta cất giấu một trái tim độc ác như thế nào.
Muốn thoát khỏi dây dưa của gã ta, nhất định phải tìm được một người có quyền thế lớn hơn chèn ép gã ta, làm gã ta không dám tái phạm nữa.
Nhưng muốn để gã ta biết khó mà lui, sợ là không phải chuyện đơn giản.
Cần phải tìm một người lưu mạnh hơn gã ta, tốt nhất làm cả đời này gã ta không dám tới Tế Châu nữa, nếu không gã ta sẽ giống như một con rắn vô liêm sỉ, quăng cũng không quăng đi được.
Chỉ là, nên tìm ai đây?
Khương Miên phiền não cả nửa ngày, Vân Cập thấy nàng cứ luôn nhíu mày thì không đành lòng nói: “Cô nương có thể ra ngoài đi dạo một lúc, đến Tế Châu lâu vậy rồi ngài còn chưa ra ngoài lần nào, có lẽ ra ngoài đi dạo, suy nghĩ sẽ rõ ràng hơn.”
Khương Miên không biết phải làm sao, bất chợt, có cái gì đó thoáng qua trong đầu nàng, nàng mím môi, ánh mắt chợt sáng lên.
Có rồi!
Yến hội ở Thính Trúc Hiên ngày đó, có lẽ công tử nhà họ Phùng kia có thể giúp nàng một tay.