Chương 41

“Cảm ơn ma ma đã nhắc nhở, ta ra ngoài xem thử.”

Dứt lời, nàng xách vách nhanh chóng đi về phía cửa hông, Vương nương tử chỉ có thể đuổi theo phía sau bảo nàng cẩn thận.

Người nọ nhìn qua không giống loại tốt bụng gì.

Khương Miên nhanh chóng đi ra ngoài, sau đó vừa nhìn đã thấy Khương Sùng đang lén lén lút lút ở phía nhà sau của Thẩm phủ.

Khương Sùng cũng tinh mắt, gã ta đang quan sát hoàn cảnh xung quanh, đôi mắt ti hí nhìn khắp nơi, cuối cùng cũng nhìn thấy Khương Miên xuất hiện.

“Tỷ tỷ tốt ơi, mau cứu đệ đệ với.”

Chẳng trách Vương nương tử cảm thấy gã ta không có ý tốt, ngay cả Khương Miên cũng giật mình, người trước mặt này mặc một bộ quần áo vải bẩn thỉu, đầu tóc bết lại, trên mặt không còn vẻ thanh tú ngày xưa nữa, nàng lùi về sau một bước, ai biết Khương Sùng lại thuận thế quỳ xuống.

“Tỷ tỷ, ta không sống nổi nữa!”

“Làm sao, ai không cho ngươi sống nữa?” Khương Miên nhíu mày, sau khi phụ mẫu nàng qua đời, tất cả gia sản đều bị nhà đại bá chiếm lấy, mặc dù đại bá ăn chơi đàng điếm, nhưng mấy năm trước thân thể đã yếu đi, vì vậy chỉ có một đứa nhi tử là Khương Sùng này.

Mặc dù tỷ đệ bọn họ không có mâu thuẫn gì, thậm chí khi còn nhỏ quan hệ còn khá tốt, nhưng sau đó phụ thân và đại bá dần nảy sinh hiềm khích, hai nhà cắt đứt qua lại đã hơn mười năm, nếu không phải phụ thân qua đời, chỉ sợ cũng không nối lại quan hệ xưa.

Bây giờ gã ta nhếch nhác chạy tới nói với nàng lời này, đúng là chồn cáo chúc tết gà, không biết đang có tính toán gì.

“Phụ thân đánh bạc với người ta, thua hết tất cả cửa hàng đất đai trong nhà rồi, bây giờ đám lưu manh kia chặn ở ngay cửa nhà, ngày nào cũng quanh quẩn ở đó, đệ không còn cách nào khác mới tới cầu xin tỷ tỷ, hi vọng tỷ tỷ nể tình bạn thời còn nhỏ của chúng ta, hãy giúp đỡ đệ với.”

Khương Miên thầm giễu cợt, người đại bá bài bạc thành tính kia của nàng đã bị dạy dỗ nhiều lần rồi, mỗi lần đều khóc lóc chạy tới trước mặt tổ mẫu, xin tổ mẫu xử lý cho, tổ mẫu không còn cách nào khác, mềm lòng đưa tay giúp mấy lần, nhưng đổi không phải là thay đổi của ông ta, mà ngược lại ông ta còn trở nên tệ hại hơn.

Một năm trước, bá mẫu dâng nàng cho Huyện lệnh kia chính là vì muốn mượn việc này đổi lấy ít vàng bạc châu báu, bổ sung vào khoản hổng trên sổ sách của đại bá.

Nghĩ tới đây, Khương Miên lùi về sau một bước.

“Khương Sùng, đừng quên chúng ta đã không phải tỷ đệ nữa, mười hai năm trước ngươi hại ta suýt táng thân trong biển lửa, bây giờ, còn có mặt mũi gì mà tới cầu xin ta.”

Trong mắt Khương Sùng lộ ra vẻ chột dạ, sau đó ánh mắt gã ta lập lòe, rồi đổi thành vẻ mặt hung ác: “Tỷ tỷ, nếu ngươi không giúp ta, gia sản tổ mẫu để lại sẽ không giữ được nữa.”

“Khương Sùng, ngươi muốn làm cái gì!”

Khương Miên có một loại dự cảm không tốt, quả đúng như dự đoán, thiếu niên vừa rồi còn mang dáng vẻ yếu đuối vô lực, lúc này đã đứng lên uy hϊếp nói: “Phụ thân nói rồi, nếu ta không thể mang bạc về ông ấy sẽ bán nhà cũ của tổ mẫu đi.”

Dứt lời, gã ta đảo mắt nhìn về phía Thẩm phủ: “Tỷ tỷ ngày ngày sống trong nhà cao cửa rộng thế này, chắc chắn đã tích được không ít bạc, nếu tỷ tỷ không chịu bố thí cho ta một ít, nhà của tổ mẫu sẽ không giữ được nữa, khi tổ mẫu còn sống đối xử với tỷ tỷ tốt nhất, chắc hẳn tỷ cũng không hi vọng nhìn thấy cảnh tượng như vậy xảy ra đâu nhỉ.”

Vô sỉ, quá vô sỉ!

Khương Miên tức tới run tay, đúng là quá vô lý!

Tổ mẫu đối xử tốt với nàng, nhưng cũng chưa từng bạc đãi gì gã ta, thậm chí đã chuẩn bị xong sính lễ để gã ta thành thân từ lâu, mấy năm nay còn trong sáng ngoài tối giúp đỡ một nhà bọn họ, nhưng mà lòng tham của họ đúng là không đáy, không thể nào lấp đầy.

“Tỷ tỷ đừng trách đệ độc ác, thật sự là do phụ thân ép buộc chúng ta, ngươi xem, ông ấy đối xử với ta đều không đánh thì mắng, nếu không phải đã đi tới đường cùng, ta cũng sẽ không tới cầu xin tỷ tỷ, phụ thân nói nếu lần này không thể mang bạc về, ông ấy sẽ bán mẫu tử chúng ta đi, tỷ tỷ...”

Khương Sùng vén tay áo lên, trên cánh tay là những vùng đỏ tím, có mới, có cũ, những vết sẹo chồng chéo, trông vô cùng đáng thương.