Không biết tại sao, Khương Miên bỗng cảm thấy con mèo này và chủ nhân nó cực kỳ giống nhau, nàng đặt tay lên, nó lập tức lật người nằm xuống, như là đang hưởng thụ sự hầu hạ của nàng.
“Rất thông minh đấy.”
“Meo!”
Khương Miên bị nó chọc phì cười, rồi bỗng nhiên nghĩ tới gì đó: “Chủ nhân nhà mi thích cái gì?”
“Meo meo!”
Đánh vào sở thích của người khác sẽ luôn đúng, nhưng con người biểu ca lạnh lùng, đối với cái gì cũng lạnh nhạt, nàng thật sự không biết có cái gì có thể lọt vào mắt hắn.
“Mi nói xem biểu ca vì ta nên mới hôn mê, ta cảm thấy áy náy đi làm chút gì đó chắc không sai đâu nhỉ?”
“Meo meo meo!”
“Mi cũng đồng ý!” Mắt Khương Miên bỗng trở nên sáng ngời, nàng duỗi tay ôm Tùng Nguyên lên, con mèo trắng bỗng meo meo mấy tiếng, sau đó nhảy xuống chạy đi nhanh như một làn khói.
Khương Miên không để ý nó đi tới nơi nào, bởi vì nàng bỗng nghĩ được một phương pháp khác tiếp cận Thẩm Tễ.
Mặc dù đánh vào sử thích hiệu quả, nhưng nàng không biết Thẩm Tễ thích cái gì, chỉ sợ sẽ biến khéo thành vụng, giống như là chuyện chiếc áo khoác kia.
Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể đi lộ mặt trước mặt Thẩm Tễ nhiều hơn, may mà không phải nàng không biết chút gì về Thẩm Tễ, ví dụ như hắn thích uống trà không thích uống rượu, lại ví dụ như khi đọc sách không thích có người ở bên cạnh quấy rầy nhưng khi vẽ tranh lại cần người hầu hạ bút mực.
Đúng lúc mấy ngày trước tứ tỷ tỷ phái người mang tới cho nàng mấy quyển tiểu thuyết, thường ngày đọc một ít để giải trí, nhưng dạo này nàng đã chân chính lĩnh ngộ được từ trong đó.
Ví dụ mặc dù không lấy lòng được người ta, nhưng có thể bắt đầu từ góc độ của bản thân, làm một việc mình cho rằng là tốt.
Thiếu nữ bỗng sinh ra chút hi vọng, trong mắt là hi vọng và mong đợi ngay cả bản thân nàng cũng không nhận ra.
Mấy ngày sau.
Vân Thanh đang nghỉ ngơi ở trong viện thì bỗng có một con mèo nhảy ra, mắt hắn ta sáng lên, cúi người xuống nói: “Tùng Nguyên, mấy ngày không gặp, mày đi đâu thế hả?”
“Ơ, sao lại béo lên nhiều thế?” Vân Thanh duỗi tay muốn ôm mèo lên, ai biết Tùng Nguyên nghe thấy lời này lại vẫy đuôi, kiêu ngạo quay đầu rời đi.
Tiếp theo đó một giọng nói lanh lảnh vang lên: “Vân thị vệ!”
Hắn ta xoay người lại.
Một thiếu nữ mặc váy màu hồng đi tới, giống như một cánh bướm xinh đẹp mềm mại trong ngày xuân bay qua.
Vân Thanh sững sờ một chốc, còn chưa phản ứng lại đã nhìn thấy nàng chạy thẳng tới thư phòng của công tử.
“Ngũ tiểu thư, không được tự tiện xông vào!”
Hắn ta vội vàng ngăn lại.
Khương Miên dừng bước, đôi mắt cong cong, lúm đồng tiền bên môi hiện lên: “Mấy ngày trước là do ta sơ ý, mới hại biểu ca phải chịu khổ, hôm nay ta đã làm một ít điểm tâm để xin lỗi biểu ca, không biết Vân thị vệ có thể châm chước một chút không.”
Vân Thanh nhíu mày, nhìn về phía hộp thức ăn trong tay nàng.
Không phải là hắn ta không muốn châm trước, chỉ là công tử đã tới yến tiệc do đại công tử nhà họ Văn tổ chức, bây giờ còn chưa về.
“Ngũ tiểu thư tới không đúng lúc rồi, bây giờ công tử không ở nhà.”
Khương Miên sững lại, rõ ràng hứng thú đã giảm xuống rất nhiều, vừa rồi còn mang dáng vẻ phấn chấn, lúc này lại cúi đầu, dường như hơi thất vọng.
Nhưng mà vẫn nhìn hắn ta với ánh mắt sáng lấp lánh: “Vậy làm phiền Vân thị vệ giao hộp điểm tâm này cho biểu ca hộ ta với.”
Vân Thanh nhận lấy, xin lỗi chắp tay với nàng.
Về tới Bích Nhu Viện, Khương Miên bỗng thở dài một tiếng, kiểu lấy lòng tích tiểu thành đại thế này lãng phí quá nhiều thời gian, hơn nữa chưa chắc đã có tác dụng, nàng chống cằm, bỗng có hơi mê mang.
Đúng vào lúc này, Vương nương tử phụ trách mua đồ phòng bếp chỗ cửa hông bỗng vội vàng chạy vào: “Ngũ tiểu thư, bên ngoài có người tìm ngài!”
Khương Miên sững sờ, buột miệng hỏi: “Người nào?”
“Hắn ta nói là công tử của nhà bá phụ ngài, vốn lão nô định mời người vào, nhưng ai biết nói thế nào hắn ta cũng không chịu, chỉ nói là tới tìm ngài có chuyện gấp.”
Vương nương tử nhớ lại dáng vẻ lấm la lấm lét của người đó, không kìm được lên tiếng nhắc nhở: “Ngũ tiểu thư phải cẩn thận đấy, nói không chừng là ăn mày nhà nào đó muốn bám lên cành cao, lão nô thấy tám phần kẻ đó là phường lừa đảo.”
Lòng Khương Miên nặng trĩu, công tử nhà bá phụ, sợ rằng chính là tên tham tài chết tiệt kia tìm tới!