Chương 39

Hắn cứ uống được nửa thìa nửa thìa như vậy, không bao lâu sau một bát thuốc đã thấy đáy.

Nàng nhìn gương mặt của Thẩm Tễ, trong lòng bỗng sinh ra một cảm giác kỳ lạ, bỏ tính cách lạnh lùng của hắn sang một bên, vẻ ngoài này đúng là không gì có thể bắt bẻ.

Đặc biệt là lúc này khi hắn đang hôn mê, cảm giác lạnh lùng cách xa người khác ngàn dặm thường ngày biến mất không còn, ngược lại có thêm ít dịu dàng và thân thiết.

Một vị công tử không nhiễm bụi trần như này, tương lai không biết sẽ ở bên người nào.

“Khụ... khụ...”

Nhất thời, Khương Miên nhìn tới mức say mê, sau đó bất ngờ bị động tĩnh này dọa cho giật mình, nàng lập tức đứng dậy, mặc dù Thẩm Tễ hôn mê rất dịu dàng, nhưng Thẩm Tễ tỉnh táo vô cùng lạnh lùng, nàng chỉ dám nhân lúc hắn không còn ý thức mới dám cách hắn gần như vậy, nếu như hắn tỉnh lại, không biết sẽ là cảnh tượng như thế nào.

May mà hắn chỉ hơi nhíu mày, chứ chưa có tỉnh lại.

Khương Miên lập tức thở phào, nàng đứng dậy đưa bát thuốc cho Vân Thanh, không biết tại sao lại cảm thấy gò má hơi nóng lên.

“Đêm khuya rồi, ta phải quay về đây.”

Dứt lời, nàng vội vàng rời khỏi nơi này như đang chạy trốn, Vân Thanh sững sờ, còn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Ngoài cửa gió thổi vù vù, nhưng Khương Miên lại như không cảm nhận được gì, nàng chạy thẳng về Bích Nhu Viện, bước vào trong phòng, uống hai ngụm trà cảm xúc mới hơi bình phục lại.

Khương Miên ơi Khương Miên, sao ngươi có thể này sinh suy nghĩ như vậy được!

Vừa rồi vào khoảnh khắc kia, trái tim đập nhanh hơn làm nàng bỗng cảm thấy có cái gì đó đang âm thầm nảy mầm một cách không thể khống chế.

Đó chỉ có thể là biểu ca, nàng không thể nảy sinh suy nghĩ khác với biểu ca được, tiếp cận biểu ca chỉ là để tìm kiếm sự che chở, huống chi ngoại tổ mẫu đối xử với nàng tốt như vậy, nàng không thể có những suy nghĩ khác.

Khương Miên bình tĩnh lại một chốc, suy nghĩ còn chưa thò đầu ra kia lập tức bị bóp nát, vẻ mặt nàng bình tĩnh lại, sau đó không ngừng cảnh cáo bản thân đừng bị mấy suy nghĩ rối ren gây rối đầu óc, ảnh hưởng tới phán đoán.

Bây giờ nàng một thân một mình, không ai có thể tính toán thay bản thân, nếu tự mình không tính toán sợ là tương lai sẽ rơi vào đầm rồng hang hổ, khi đó, sợ là đã muộn rồi.

Nàng nằm trên giường, ngẩng đầu nhìn xà nhà, khẽ thở dài một tiếng.

Đường xa còn dài, sau này không biết sẽ thế nào.

...

Hôm sau trời vừa sáng, Thẩm Tễ đã tỉnh lại.

Hắn nhíu mày, đầu óc vẫn còn hơi nặng nề, nhưng điều này không hề ảnh hưởng tới phán đoán của hắn, tối qua bỗng nhiên hôn mê, hắn chỉ cảm thấy có người ngồi ở cạnh giường đút thuốc vào miệng mình.

Tình thoảng còn có một bàn tay nhỏ chạm vào trán hắn.

Rất mềm, thơm dịu.

Mùi hương kia khá quen thuộc, nhưng lại không thường thấy, ánh mắt hắn đảo quanh, một ít ký ức vụn vặt hiện lên.

“Vân Thanh.”

Không bao lâu sau, Vân Thanh đi vào từ bên ngoài: “Công tử, cuối cùng ngài cũng tỉnh rồi!”

“Tối qua...”

“Tối qua bỗng dưng ngài hôn mê, đúng lúc Trần đại phu trong phủ về quê thăm bệnh, thuộc hạ nhất thời nóng lòng đã đi tìm Ngũ tiểu thư tới, sau đó lại nấu thuốc, đúng rồi, là Ngũ tiểu thư đút cho ngài.”

Vân Thanh nói xong lại cảm thấy không ổn, thế là vội vàng bổ sung: “Đều là ý của Ngũ tiểu thư, nàng ấy khăng khăng đòi nhận lấy thuốc, thuộc hạ cũng không tiện từ chối, thuộc hạ biết sai rồi, nếu công tử muốn phạt thì cứ phạt đi, thuộc hạ không dám có một câu oán giận.”

Ánh mắt Thẩm Tễ lạnh lùng, bắt chuẩn mấu chốt trong câu hói: “Tại sao tìm nàng ấy?”

“Là chiếc áo khoác kia, công tử quên rồi sao, tối qua trời lạnh, ngài mặc chiếc áo khoác kia lên, ai ngờ trên áo khoác... bên trên có mùi phấn hóa, vì vậy đã làm ngài dị ứng.”

“...”

Thẩm Tễ cụp mắt, không nhìn ra là đang nghĩ cái gì, một lúc lâu sau hắn mới nhỏ giọng phân phó: “Chuyện này không được xảy ra lần thứ hai.”

“Vâng.” Vân Thanh thở phào, vốn chuyện này là do hắn ta sơ ý, may mà công tử không trách tội.

Mấy ngày sau đó, Khương Miên đều không ra khỏi Bích Nhu Viện.

Bên dưới mái hiên, con mèo kia ăn no rồi lại ngủ, ngủ dậy rồi lại ăn, cuộc sống còn thoải mái hơn cả nàng.

“Tùng Nguyên!”

Nàng gọi khẽ một tiếng, con mèo trắng mở mắt, nhảy thẳng lên trên bàn.