Chương 38

Chẳng qua điều làm Khương Miên không ngờ là ngay đêm hôm đó, Vân Thanh bỗng xuất hiện, giọng vừa kỳ lạ vừa sốt ruột hỏi: “Ngũ tiểu thư, ngài đã bôi gì lên chiếc áo khoác kia vậy, tại sao cổ của công tử lại đỏ ửng lên.”

Khương Miên cụp mắt, khi nàng giặt chiếc áo khoác kia đã cho thêm cánh hoa, ngâm khoảng ba tiếng, hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng làm người ta ngửi mà muốn say.

“Biểu ca làm sao vậy?” Khương Miên đứng bật dậy, trong mắt lộ ra vẻ chột dạ.

“Bây giờ công tử đang hôn mê bất tỉnh, trên cổ, cánh tay đều xuất hiện những vết đỏ lớn.” Vân Thanh cũng rất sốt ruột, ban đầu trong phủ có đại phu, nhưng mà quá không may, hôm nay Trần đại phu xin nghỉ, hắn ta lo lắng nên mới tới hỏi Ngũ tiểu thư đã cho thêm cái gì lên áo khoác, tại sao ngửi vào lại thấy hơi hăng mũi.

“Ta đi xem thử.” Bởi vì chột dạ, Khương Miên lập tức chạy ra ngoài, Vân Thanh sững lại một chốc, sau đó mới phản ứng lại thấy có hơi không ổn.

Công tử còn đang hôn mê nằm trên giường.

Mà...

“Ngũ tiểu thư, ngài không thể...” Nhưng mà khi hắn ta đuổi ra tới ngoài cửa, đã không còn thấy bóng dáng của Khương Miên đâu nữa.

Đoạn đường từ Bích Nhu Viện tới Thanh Huy Đường không tính là gần, nhưng lòng Khương Miên đang sốt ruột, vì vậy không hề cảm thấy xa, đợi khi nàng bước chân vào cửa, mới bỗng cảm thấy không ổn lắm.

Phía sau bình phong thoáng lộ ra một bóng dáng, ánh sáng mờ tối, nhìn không được rõ lắm, nhưng cũng không khó nhìn ra người đó chính là Thẩm Tễ.

Nhất thời Khương Miên không nói được cảm giác trong lòng, nàng cất bước đi vào, nhưng nhìn một cái đã bị dọa cho giật mình, chỉ thấy nam nhân trên giường hai mắt nhắm nghiền, gương mặt dung nhan tuyệt đẹp kia chằng chịt những mảng đỏ.

Trong lòng nàng bỗng xuất hiện một suy nghĩ.

Đừng nói nàng đã hại Thẩm Tễ bị hủy dung rồi nhé.

Sao lại nghiêm trọng thế này.

Vân Thanh đuổi tới, muốn nói rồi lại thôi: “Ngũ tiểu thư, sao ngài lại xông vào như vậy.”

“Sao không đi mời đại phu?” Khương Miên không ngờ sẽ nghiêm trọng như vậy, trong mắt lộ ra vẻ lo lắng.

Ánh mắt Vân Thanh né tránh, mấy năm nay để chắc chắn, chỉ có một mình Trần đại phu từng bắt mạch cho công tử, thân phận công tử cực kỳ bí mật, để chắc chắn, vẫn nên gây ra ít rắc rối thì tốt hơn, vì vậy hắn ta mới ôm tâm lý thử một lần đi tìm Khương Miên, để hỏi nguồn gốc chứng bệnh của công tử.

“Ta đã phái người đi tìm rồi, chỉ là đến lúc đại phu tới còn cần chút thời gian, Ngũ tiểu thư, ngài có biện pháp gì không?”

Khương Miên sững sờ, hồi nhỏ nàng cũng từng dị ứng với phấn hoa, khi đó mẫu thân nấu cho nàng một bát thuốc, uống xong mới tốt lên, bây giờ chỉ có thể còn nước còn tát thử một lần, nhưng sắc mặt Thẩm Tễ đỏ như này, nàng duỗi tay ra chạm vào, quả nhiên có dấu hiệu phát sốt.

“Ngũ tiểu thư...”

Vân Thanh sững người nhìn ngón tay nàng đặt lên gò má của công tử, sau đó chỉ nghe nàng dặn dò: “Đi chuẩn bị những dược liệu này, nấu thành thuốc rồi cho huynh ấy uống.”

Vân Thanh nghi hoặc hỏi: “Cái này... Có tác dụng không?”

“Mẫu thân ta tinh thông y thuật, mặc dù ta không bằng bà nhưng vẫn thông hiểu dược lý, mấy dược liệu này có thể khắc chế những triệu chứng này, đợi biểu ca uống thuốc xong, nhất định có thể thuốc vào bệnh tan.”

Thấy nàng nói nghiêm túc như vậy, Vân Thanh lập tức lệnh người đi chuẩn bị.

Khương Miên thấy hắn ta rời đi rồi, bàn tay đang nắm chặt mới bất giác buông lỏng, lòng bàn tay đã ra đầy mồ hôi lạnh.

Nàng không biết Thẩm Tễ dị ứng với phấn hoa.

Nàng chỉ muốn để lại ấn tượng tốt trước mặt hắn, không ngờ lại biến khéo thành vụng, nếu sau khi Thẩm Tễ tỉnh dậy trách tội nàng, như vậy đúng là mất nhiều hơn được.

****

“Thuốc tới rồi!”

Không bao lâu sau Vân Thanh bưng một bát thuốc đi vào từ bên ngoài, Khương Miên đang ngồi trên sạp mềm nghe thấy có động tĩnh thì lập tức đứng dậy nói: “Để ta làm.”

“Chuyện này...” Vân Thanh khựng lại, nhưng còn chưa nói gì, Khương Thanh đã cong cong mắt, cười vô cùng ân cần.

“Chuyện này do ta mà ra, nếu không làm chút gì cho biểu ca, ta cứ cảm thấy áy náy bất an.”

Dứt lời, nàng thuận tay nhận lấy cái bát trong tay Vân Thanh, đợi khi Vân Thanh phản ứng lại, chỉ thấy Khương Miên đã ngồi ở bên giường của công tử.

Thuốc trong tay còn hơi nóng, Khương Miên thổi mấy cái rồi mới đưa thìa tới bên môi hắn, chỉ là Thẩm Tễ còn đang hôn mê, thuốc đút vào bị vãi mất một nửa, nàng mím môi, vô cùng kiên nhẫn múc thêm một thìa nữa.