Chương 37

Hôm nay hành động này làm hắn ta vô cùng ngạc nhiên.

“Còn có chuyện gì sao?”

Khương Miên sững lại, vừa rồi chỉ để gặp được hắn nên nàng mới vội vàng tìm một cái cớ, bây giờ tới trước mặt hắn rồi, trong đầu nàng nhanh chóng suy nghĩ, nhìn thấy một chồng sách đặt trên bàn, nàng lập tức buột miệng nói: “Mấy ngày nay muội đọc... đọc sách, có mấy chỗ không hiểu, muốn xin biểu ca chỉ bảo.”

Dứt lời, Khương Miên lập tức cúi đầu, bỗng có hơi hối hận. Chủ đề này thật sự quá đột ngột, dạo này đừng nói là đọc sách, ngay cả bóng dáng một quyển sách trên bàn cũng chưa từng có, ngược lại bên gối nàng có đặt mấy quyển tiểu thuyết tứ tỷ tỷ tìm tới cho, thỉnh thoảng nàng mở ra đọc mấy trang.

Nhưng hiển nhiên, không thể để hắn biết nội dung của những quyển tiểu thuyết kia được.

“Không hiểu chỗ nào?”

Khương Miên nhanh chóng suy nghĩ, mấy ngày nay tâm trạng nàng rối loạn, đâu có lòng dạ để đọc sách, tìm tòi trong đầu một lúc, nàng tiến lên một bước, đầu tiên ngước mắt nhìn hắn một cái, sau đó lật mở quyển sách trước mặt hắn: “Không hiểu chỗ này.”

Thẩm Tễ nhìn nàng thật lâu, sau đó mới ung dung nhận lấy quyển sách kia, giọng điệu lạnh nhạt hỏi: “Muội có hứng thú với trị thủy từ bao giờ thế?”

Hả?

Khương Miên sững sờ, sau đó vội vàng nhìn trang bìa của quyển sách, chỉ thấy trên đó viết rõ mấy chữ: Sách Trị Thủy.

Trời ạ, mất mặt quá đi mất.

Tình hình đã vậy rồi thì chỉ có thể bất chấp mà tiếp tục, dù sao văn cổ tối nghĩa, nàng xem không hiểu thật.

“Biểu ca, chữ này có nghĩa là gì?”

Ngoài cửa sổ là ánh mặt trời rạng rỡ, một vệt sáng nhàn nhạt dừng trên mặt bàn sách, Vân Thanh khó tin trừng to hai mắt, chỉ thấy công tử xưa giờ luôn không thích nhiều lời kiên nhẫn giải thích cho Ngũ tiểu thư.

Mặc dù Khương Miên nghe hiểu, nhưng suy nghĩ đã bay tới một bên khác.

Giọng của hắn hay thật, có loại cảm giác như suối trong giữa núi, nhất thời Khương Miên hơi thất thần, ngay cả hắn ngừng lại lúc nào cũng không phát hiện, đợi khi nàng phản ứng lại, chỉ thấy Thẩm Tễ hỏi nàng: “Hiểu chưa?”

“Hiểu, hiểu rồi.”

“Vậy muội nói lại một lần đi.”

Khương Miên sững sờ, có hơi không phản ứng lại kịp.

Vân Thanh bên cạnh suýt phì cười ra tiếng, hắn ta không biết Ngũ tiểu thư có hiểu không, nhưng nhìn dáng vẻ đờ người ra này của nàng, hắn ta biết sợ là nàng ấy cũng không ngờ công tử sẽ bỗng nhiên ra chiêu này.

Giảng bài cho người ta còn bảo người ta nhắc lại một lượt, thật là tàn nhẫn.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Khương Miên đã nói lại một cách rành mạch.

Nàng hiểu biết nông cạn, nhưng thắng ở việc trí nhớ tốt, lời đã nghe không thể nói là sẽ khắc ở trong đầu, nhưng dù gì cũng có chút ấn tượng.

“Biểu ca, muội đáp có đúng không?”

“Tạm được.”

“Ờ.” Khương Miên cúi đầu, trông như là có hơi thất vọng.

Vân Thanh lại vô cùng ngạc nhiên, phải biết công tử không thường khen người khác.

Thẩm Tễ thấy nàng cúi đầu, tưởng là nàng muốn đến đây là thôi, ai biết Khương Miên lại bỗng ngẩng đầu lên, vừa dè dặt vừa mong đợi hỏi: “Vậy sau này muội gặp phải chỗ nào không hiểu, còn có thể tới xin biểu ca chỉ bảo không?”

“Muội đảm bảo sẽ không quấy rầy biểu ca đâu!”

Thẩm Tễ nhìn về phía nàng, thấy nàng nói nghiêm túc, trong đôi mắt hạnh kia cũng toàn là mong đợi, trong đầu hắn vô cớ nảy sinh một suy nghĩ kỳ lạ.

Khương Miên hơi giống với con thỏ hắn gặp được trong núi mấy ngày trước.

“... Có thể.”

“Vậy thì tốt quá, biểu ca.” Nhận được cho phép, Khương Miên nhất thời hơi không khống chế được, làm Thẩm Tễ lại nhìn qua một cái.

Ra khỏi Thanh Huy Đường, Vân Thanh không nhịn được hỏi nhiều một câu: “Sao áo khoác của công tử lại ở chỗ Ngũ tiểu thư vậy?”

Khương Miên sắc mặt như thường: “Tối hôm kia ta gặp được huynh ấy, huynh ấy chủ động đưa cho ta, chỉ là ta không tiện giữ lại luôn, nên mới giặt sạch rồi trả lại.”

Nàng nói rất nhẹ nhàng, nhưng Vân Thanh nghe vậy trong lòng lại dâng lên sóng to gió lớn.

Từ bao giờ công tử nhà hắn ta lại... lỗ mãng tùy tiện như vậy, đưa quần áo mặc trên người cho một nữ tử không quen, điều này thật sự quá làm người ta kinh hãi.

Không đúng, đây không phải là công tử hắn ta quen nữa.

Khương Miên không chú ý tới suy nghĩ của hắn ta, vẫn tự mình tự vui.

Bước đầu tiên để tiếp cận Thẩm Tễ là phải hạ thấp lòng phòng bị của hắn, xem ra tiểu thuyết tứ tỷ tỷ đưa nàng không hề hoàn toàn không có tác dụng.